Latest Post
Showing posts with label TruyenNgan. Show all posts
Showing posts with label TruyenNgan. Show all posts
1:51 AM
Truyện Ngắn : Kẻ Xấu
Em thường gọi anh là '' kẻ xấu'', không phải anh xấu trai mà ngược lại. Anh là kẻ xấu vì em gọi theo cách nghĩ của mình.
Năm em hai mươi lăm đang bước trên con đường tình, mối tình đầu. Em có cô bạn thân cùng tuổi, thật thà tốt bụng chỉ biết học và cặm cụi làm thêm lấy tiền học; không chịu yêu đương gì có khi vài năm nữa vẫn vậy khi nào mới yêu rồi tìm hiểu mất một thời gian nữa.
Labels:
TruyenNgan
1:38 AM
Em Cần Tiền, Rất Nhiều Tiền!!
Em Cần Tiền, Rất Nhiều Tiền!!
"Anh sẽ về, nhất định em phải đợi anh nhé." Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, hôn lên tóc cô và thì thầm nói. Nép vào ngực anh, cô lặng lẽ gật đầu, bao nhiêu điều muốn nói nhưng không thể nói ra. Nước mắt cô lăn dài trên má. Vậy là chỉ cần trời sáng, chỉ cần đồng hồ cất lên 9 tiếng chuông lạnh lùng, anh sẽ xa cô và chẳng để lại cho cô điều gì ngoài một chữ ‘đợi’.
Labels:
TruyenNgan
6:55 PM
Truyện Ngắn : Yêu một cô nhóc
Nhóc là người đầu tiên dừng lại sau khi tôi tơi tả vì trận đánh nhau trong con hẻm nhỏ. Mũ phớt đội lệch. Quần áo bụi bặm, phối màu một cách kì cục với dây nhợ lằng nhằng. Bên hông là một túi vải to đùng. Nhóc làm cho đôi mắt quen nhìn "dáng chuẩn" của tôi khó chịu. Tôi ngồi tựa lưng vào tường, không thèm nhìn nhóc
Labels:
TruyenNgan
8:17 PM
Truyện Ngắn : Đại Gia Và Con Đĩ
Những viên thuốc Marvolon rơi tung tóe trên sàn, tàn thuốc lá...bay vào ly Maxim, máu chảy ra từ trên đùi chảy xuống...rất nhiều, từng dòng đỏ tươi ướt đẫm trên chiếc váy trắng...căn phòng chợt im lìm và lạnh lẽo, chiếc rèm cửa bay lượn lờ qua mặt cô, một cô gái...vừa bị thằng người yêu...cưỡng hiếp...
Labels:
TruyenNgan
8:22 PM
Yêu Em Anh Dám Không ?
Tôi thích nằm trên giường anh và ngắm nhìn thành quả của mình ... là cánh tủ dán chi chít stick với những câu ngớ ngẩn viết cho anh. Lí do nào để những stick đấy tồn tại khi trong nhà luôn có những người con gái khác? Tôi không quan tâm. Có thể những người con gái ấy cũng như tôi - không quan tâm đến nhau ... mỗi người đều tự hài lòng với 1 lãnh địa riêng trong anh ?
Labels:
Tình Yêu,
TruyenNgan
8:47 PM
Ngày kia mình chia tay được không anh ?
Anh trầm lặng nhìn về phía biển..Những lọn tóc bay xòa trong gió. Nắng chiếu trên khuôn mặt điển trai. Trong hoàng hôn anh đẹp lạ kì. Nhưng trong đôi mắt kia hằn lên những nét do dự và lo âu. Phải rồi nếu anh bỏ rơi cô gái đang ở bên anh này. Liệu cô có còn vui tươi nữa không cô có còn hồn nhiên như cô của 5 tháng trước. Hay là... Anh sợ cô lại khóc như hôm qua. Sợ những giọt nước mắt long lanh như pha lê kia.
Labels:
Tình Yêu,
TruyenNgan
8:44 PM
Thấm thoắt, ba năm rồi em nhỉ. Bố mẹ em vẫn khoẻ, bác trai dạo này cai được thuốc lá rồi nhé, nhưng mà anh thì lại bị dính rồi... Nhưng chắc không nghiện đâu. Nếu anh nói, anh đang cố quên em, em vui hay buồn? Bạn anh, đứa nào cũng bảo anh quên đi, vì em muốn thế mà, nhưng mà chúg nó có là em đâu mà biết, đúng không?
Anh Đã Tìm Được Cách Để Quên Em
Thấm thoắt, ba năm rồi em nhỉ. Bố mẹ em vẫn khoẻ, bác trai dạo này cai được thuốc lá rồi nhé, nhưng mà anh thì lại bị dính rồi... Nhưng chắc không nghiện đâu. Nếu anh nói, anh đang cố quên em, em vui hay buồn? Bạn anh, đứa nào cũng bảo anh quên đi, vì em muốn thế mà, nhưng mà chúg nó có là em đâu mà biết, đúng không?
Labels:
Tình Yêu,
TruyenNgan
8:19 PM
Truyện ngắn : Đám cưới tình đầu
Cách đây bốn năm, khi anh ngu ngốc buông tay cô, chẳng bao giờ anh nghĩ trong phần đời còn lại của mình sẽ có một buổi chiều anh ngồi trên tầng thượng của một tòa building chọc trời và khóc như trẻ con. Nước mắt cứ tuôn rơi, cuốn theo những phiền muộn, ân hận và cô đơn anh đã phải gánh chịu suốt những năm tháng qua.
Labels:
TruyenNgan
4:17 AM
Nước Mắt Hoa Hồng Trắng
[TRUYỆN NGẮN]:
NƯỚC MẮT HOA HỒNG TRẮNG
Tôi yêu em. 1 ty bình dị như bao ty khác. Tôi k phải 1 hot boy và em cũng chẳng phải 1 hot girl. Chúng tôi quen nhau nhờ 1 người bạn giới thiệu.
E ko xinh. Tôi nghĩ thế. Em trầm lắng và đơn giản. Em thường đòi tôi chở lòng vòng dạo quanh những con đường vắng người... 1 cảm giác bình yên.
- e ko thích chỗ đông người đâu nhá. E lạc mất a thì sao! - e lý giải cho sở thích của mình.
Em thích dựa vài lưng tôi mỗi lần dạo quanh những con phố dài. Em nói Bình yên lắm,em thích thế.
Em của tôi... Em mỏng manh,bình dị...
Khôg như những người con gái khác, e ko thích những thứ xa xỉ. Tôi tôn trọng những ý thích của e. Chỉ duy nhất 1 điều tôi muốn e sửa. Nhưng ko được... E yêu hoa hồng trắng- thứ hoa dành cho những đám tang... Có lần tặng e hoa hồng nhung, e cười nhẹ,lắc đầu nói e ko thích. Khi tôi hỏi sao em thích hoa hồng trắng e thường cười
- đẹp mà a. E thấy nó bình dị,thuần khiết. Với lại e ích kỉ lắm nhá.
- ích kỉ thì liên quan gì đâu? - tôi hỏi
-người yêu màu trắng hay ích kỉ mà a. Thật đấy.
- thế e ích kỉ lắm à?
Tôi cười,trêu lại e. Dù sao đó cũng là sở thích,tôi tôn trọng e hay đúng hơn là ko làm e sửa đổi được. Tôi ít khi tặng e loại hoa ấy. Tôi thấy nó lạnh lẽo...
....
Cũng như những ng yêu nhau,chúng tôi chờ đợi ngày 14.2
sáng hôm ấy mưa nhẹ nhẹ,e đi cùng tôi qua mấy hàng hoa. Tôi muốn tặng e bó h0a đẹp nhất và nhân đó ngỏ lời cầu hôn. Em sẽ là người con gái tôi yêu suốt cuộc đời này...
- a ơi,hoa hồng trắng kìa. Sang mua a nhá
Em chỉ tay sang bên đường hào hứng. Chưa kịp đợi tôi đồng ý em đã chạy vụt sang. Em vẫn thế,yêu màu trắng của hoa hồng. Tôi sang sau lẩm bẩm 1 mình : ngày này cũng bán hoa hồng tang. Quá quắt thật...
Em hồ hởi chọn lấy từng bông hoa trắng muốt còn vương mấy giọt nước mưa. Người bán hoa khen chúng tôi đẹp đôi lắm. Em cười thẹn. Còn tôi cứ lặng nhìn mấy bông hoa trên tay em. Có cảm giác lạnh lạnh. Em bó gộp hoa lại ko giấy gói rồi quay sang tôi giơ chúng lên
- a ơi,đẹp quá.
Tôi gật đầu cười. Em vẫn luôn thế,đơn giản và bình dị. Tôi trả tiền hoa. Em đứng cạnh tôi mân mê những cánh hồng trắng. Nhưng rồi em cầm cả bó hoa,chạy ra giữa đường đầy xe...
...
Rầm...
...
Tôi giật mình quay lại. Bàng hoàng... Sững sờ...
Em,em của tôi đang nằm đó,tay vẫn cầm bó hoa hồng trắng muốt...
Em nhìn thấy 1 thằng bé lạc mẹ,đang đứng giữa đường đầy xe. Đằng sau nó là 1 cái ô tô đang lao tới... Và e đã chạy ra, xô thằng bé ngã. Em đã cứu nó và nhận thứ đau đớn nhất về mình. Em đã hi sinh chứ không phải ích kỉ như em đã từng nói...
Tôi bế em trên tay, đau đớn gọi tên e. Tay em yếu ớt nắm chặt bó hồng trắng. Máu em ướt đẫm vai áo tôi,chảy trên tay em và lan dần sang những cánh hoa hồng. Tôi gào tên em điên dại
- A ơi...hoa hồng trắng ...thành màu đỏ rồi phải ko? ...Em ko ích kỉ... Phải ko
E nói ngập ngừng, tiếng em nhỏ dần trong hơi thở yếu ớt... Tôi ôm chặt em vào lòng,níu giữ... Em gục đầu vào lòng tôi...mãi mãi ko tỉnh dậy. Bó hồng buông từng cánh trắng xen màu máu xuống lòng đường đọng những nước mưa...
Đám tang của e được tổ chức vào ngay hôm ấy với toàn màu trắng của h0a hồng. Cay đắng và đau đớn khj ngày 14.2 tôi mất người tôi yêu thương nhất.
Valentine toàn h0a hồng trắng... Và nước mắt....
Labels:
TruyenNgan


















