[TRUYỆN NGẮN]:
NƯỚC MẮT HOA HỒNG TRẮNG
Tôi yêu em. 1 ty bình dị như bao ty khác. Tôi k phải 1 hot boy và em cũng chẳng phải 1 hot girl. Chúng tôi quen nhau nhờ 1 người bạn giới thiệu.
E ko xinh. Tôi nghĩ thế. Em trầm lắng và đơn giản. Em thường đòi tôi chở lòng vòng dạo quanh những con đường vắng người... 1 cảm giác bình yên.
- e ko thích chỗ đông người đâu nhá. E lạc mất a thì sao! - e lý giải cho sở thích của mình.
Em thích dựa vài lưng tôi mỗi lần dạo quanh những con phố dài. Em nói Bình yên lắm,em thích thế.
Em của tôi... Em mỏng manh,bình dị...
Khôg như những người con gái khác, e ko thích những thứ xa xỉ. Tôi tôn trọng những ý thích của e. Chỉ duy nhất 1 điều tôi muốn e sửa. Nhưng ko được... E yêu hoa hồng trắng- thứ hoa dành cho những đám tang... Có lần tặng e hoa hồng nhung, e cười nhẹ,lắc đầu nói e ko thích. Khi tôi hỏi sao em thích hoa hồng trắng e thường cười
- đẹp mà a. E thấy nó bình dị,thuần khiết. Với lại e ích kỉ lắm nhá.
- ích kỉ thì liên quan gì đâu? - tôi hỏi
-người yêu màu trắng hay ích kỉ mà a. Thật đấy.
- thế e ích kỉ lắm à?
Tôi cười,trêu lại e. Dù sao đó cũng là sở thích,tôi tôn trọng e hay đúng hơn là ko làm e sửa đổi được. Tôi ít khi tặng e loại hoa ấy. Tôi thấy nó lạnh lẽo...
....
Cũng như những ng yêu nhau,chúng tôi chờ đợi ngày 14.2
sáng hôm ấy mưa nhẹ nhẹ,e đi cùng tôi qua mấy hàng hoa. Tôi muốn tặng e bó h0a đẹp nhất và nhân đó ngỏ lời cầu hôn. Em sẽ là người con gái tôi yêu suốt cuộc đời này...
- a ơi,hoa hồng trắng kìa. Sang mua a nhá
Em chỉ tay sang bên đường hào hứng. Chưa kịp đợi tôi đồng ý em đã chạy vụt sang. Em vẫn thế,yêu màu trắng của hoa hồng. Tôi sang sau lẩm bẩm 1 mình : ngày này cũng bán hoa hồng tang. Quá quắt thật...
Em hồ hởi chọn lấy từng bông hoa trắng muốt còn vương mấy giọt nước mưa. Người bán hoa khen chúng tôi đẹp đôi lắm. Em cười thẹn. Còn tôi cứ lặng nhìn mấy bông hoa trên tay em. Có cảm giác lạnh lạnh. Em bó gộp hoa lại ko giấy gói rồi quay sang tôi giơ chúng lên
- a ơi,đẹp quá.
Tôi gật đầu cười. Em vẫn luôn thế,đơn giản và bình dị. Tôi trả tiền hoa. Em đứng cạnh tôi mân mê những cánh hồng trắng. Nhưng rồi em cầm cả bó hoa,chạy ra giữa đường đầy xe...
...
Rầm...
...
Tôi giật mình quay lại. Bàng hoàng... Sững sờ...
Em,em của tôi đang nằm đó,tay vẫn cầm bó hoa hồng trắng muốt...
Em nhìn thấy 1 thằng bé lạc mẹ,đang đứng giữa đường đầy xe. Đằng sau nó là 1 cái ô tô đang lao tới... Và e đã chạy ra, xô thằng bé ngã. Em đã cứu nó và nhận thứ đau đớn nhất về mình. Em đã hi sinh chứ không phải ích kỉ như em đã từng nói...
Tôi bế em trên tay, đau đớn gọi tên e. Tay em yếu ớt nắm chặt bó hồng trắng. Máu em ướt đẫm vai áo tôi,chảy trên tay em và lan dần sang những cánh hoa hồng. Tôi gào tên em điên dại
- A ơi...hoa hồng trắng ...thành màu đỏ rồi phải ko? ...Em ko ích kỉ... Phải ko
E nói ngập ngừng, tiếng em nhỏ dần trong hơi thở yếu ớt... Tôi ôm chặt em vào lòng,níu giữ... Em gục đầu vào lòng tôi...mãi mãi ko tỉnh dậy. Bó hồng buông từng cánh trắng xen màu máu xuống lòng đường đọng những nước mưa...
Đám tang của e được tổ chức vào ngay hôm ấy với toàn màu trắng của h0a hồng. Cay đắng và đau đớn khj ngày 14.2 tôi mất người tôi yêu thương nhất.
Valentine toàn h0a hồng trắng... Và nước mắt....