Nhạy Cảm
Về Cội
Không biết tôi đã bắt đầu yêu mưa từ lúc nào. Hình như từ thuở còn rất bé. Mỗi khi trời đổ mưa, trong lòng tôi tràn ngập hân hoan . Tôi nhẩy cẫng lên gọi Mẹ :
- Mẹ ơi! Mưa rồi , con tắm mưa nha.
Nói chưa dứt câu và cũng chẳng cần chờ xem mẹ có đồng ý hay không , tôi đã cởi quần áo và ù té chạy ra sân, vừa chạy vừa nhảy, vừa đưa hai bàn tay nhỏ bé lên trời tung hứng những giọt mưa, rồi bụm vào mặt, hất ngược mớ tóc ướt đang loà xoà trước mặt , cười thích thú chạy ra đường tìm bạn cùng sở thích, bỏ lại sau lưng tiếng mắng yêu của Mẹ :
- Cái con này...Thấy mưa là như thấy nhặt được vàng, lần nào cũng vậy...
Bây giờ lớn lên nơi xứ người, cái thú tắm mưa đã không còn và Mẹ cũng đã không còn. Tôi như nhận ra mình mất mát quá nhiều ở một thời điểm mà những người khác đang có đầy ắp. Có nhiều người đã từng hỏi tôi :"Sao Thuyên lại thích mưa như thế ?" , mỗi khi họ thấy tôi nhìn sững ra trời mưa với vẻ đầy đam mê . Vâng tôi yêu mưa lắm , những giọt mưa rơi từ thiên đàng, ngày xưa Mẹ đã trả lời cho tôi như vậy :
- Mưa từ đâu rơi xuống hở mẹ?
- Từ Thiên đàng...
- Rồi làm sao...mưa về lại Thiên đàng được hở Mẹ.
- Chắc nó sẽ đi lạc thôi con ạ...Thế gian và Thiên Đàng khoảng cách quá xa làm sao mà tìm về...
- Ừa he...Tội nghiệp cho những giọt mưa...sẽ không bao giờ về lại được căn nhà cũ của mình.
Những ý tưởng thô thiển của thời năm , sáu tuổi ấy nó vẫn lậm vào tâm hồn tôi cho đến hôm nay dù tôi đang sống giữa nền văn minh rực sáng của loài người. Cuộc sống của tôi như những giọt mưa rớt từ một vùng nào đó xa xôi. Những giọt mưa đó hoà tan trong đất , chảy qua những khe đá, những con rạch. Chúng hối hả tìm đường ra sông và những giòng sông khắp nơi đó đưa chúng ra biển, nơi cuối cùng mà chúng mong tìm về. Từ biển chúng hội tụ trùng phùng, tay trong tay nhau, nhấp nhô những điệu cuồng vũ luân lưu. Hợp xướng những bản tình ca lúc trầm, lúc bổng.
Những lần ngồi thả hồn trên bờ biển tôi nhận ra đời mình trôi nổi trong đó. Tôi nhận ra tôi đang trên cuộc hành trình tìm về điểm gốc hẹn hò. Lời hẹn hò muôn niên lúc tôi chưa là tôi trong bụng Mẹ.
***
Mẹ tôi lấy cha tôi vừa được một tháng , chưa kịp hưởng hết tuần trăng mật thì cha tôi đã vào trại tập trung cải tạo. Hành trang lên đường của Cha nặng nề biết bao khi bỏ lại sau lưng người vợ mới cưới lẻ loi ở quê nhà. Mẹ tảo tần hôm sớm kiếm tiền, lên rừng nuôi Cha. Sáu năm tù Cha kiệt sức , Mẹ héo hon mong chờ . Sự héo hon buồn tủi đã làm Mẹ cưu mang nhiều chứng bệnh. Vẫn biết Sanh Lão Bệnh Tử là cái vô thường , nhưng chua chát làm sao cho một người vợ trẻ, tuổi đời mới chỉ ở độ hai mươi. Ngày Cha về xum họp, cảnh nhà nghèo khó và ốm đau triền miên. Rồi Mẹ sanh ra anh hai tôi, sau ba năm thì tôi ra đời . Gia đình vui lên nhờ tiếng trẻ thơ và sự đùm bọc yêu thương nhau . Nhưng hình như ở cõi đời này khi được cái nọ thì lại mất cái kia . Gia đình tôi đã rơi vào cái vòng lẩn quẩn đó.
- Mình ạ. Ráng uống thuốc đi cho khỏe. Để kết qủa tái khám được tốt. Gia đình mình chóng lên đường...
Cha tôi sắc thuốc Chùa cho Mẹ uống. Mẹ tôi bị bịnh phổi. Nhà không tiền nên chỉ còn trông nhờ vào thuốc Nam của Chùa. Nhưng cuối cùng thì Mẹ tôi cũng qua đời vì thuốc Nam làm sao chữa được bệnh phổi cơ chứ . Mẹ đã về theo những cơn mưa. Mẹ đã về một vùng biển nào ở đâu đó, lại đơn côi lẻ bóng , đợi chờ .
Khi Mẹ tôi mất , Cha tôi đã bỏ ý không muốn đi đâu nữa . Nhưng Bà Ngoại tôi bảo phải đi, đi vì tương lai của hai đứa cháu. Ở nhà mà chết đói hả...Cái lý lịch của anh , của gia đình...anh còn có thể làm gì để sống, để nuôi con anh chứ...?
Cha con tôi ra mộ thắp nhang cho Mẹ tôi từ biệt. Chúng tôi lên đường đi Mỹ.
- Mình ạ ! Cha con anh chẳng muốn đi đâu nữa, không muốn xa mình đâu. Nhưng bà Ngoại xấp nhỏ muốn thế...tạm biệt nha mình. Mong là sẽ có ngày về thăm mình...
Cha tôi quay qua anh em tôi :
- Hai con nói lời chia tay với Mẹ đi...
- Mẹ ơi ! chúng con đi nha Mẹ...
Cha con tôi dắt nhau đi, vào một ngày mưa tầm tã . Đứng trong nhà cách ly của phi trường TSN nhìn qua cửa kiếng , tôi buồn kinh khủng. Cái buồn bỏ rơi mất những buổi chơi đùa cùng chúng bạn trong xóm của đứa trẻ con ấy mà . Cái buồn bây giờ thèm chạy bay ra ngoài tắm mưa mà chẳng được . Chẳng biết nơi chúng tôi sắp đến có gì vui không ? Tôi đã hỏi Cha tôi nhiều lần mà ông chỉ lắc đầu , không biết . Cha tôi nói đi lần này là đi mãi , không mong gì ngày về . Ba cha con tôi ngồi yên lặng trong phòng đợi . Tôi ngạc nhiên nhìn người ta nhộn nhip. Niềm hân hoan hiện trên từng khuôn mặt, họ nói cười vui vẻ , mừng như sắp được tới thiên đàng . Không giống như cha con tôi, chẳng ai nói với ai điều gì. Tôi nhìn Cha, tôi biết Cha tôi cũng buồn lắm. Mắt người đỏ hoe, rưng rưng . Anh hai tôi thì khác với mọi ngày không còn chạy nhảy , háo hức với những điều mới lạ ở đây mà chỉ ngồi cúi mặt xuống nhìn đôi chân đưng đưa.
Đã tới giờ lên máy bay. Chúng tôi được xe buýt đưa ra tới chân máy bay. Khi leo lên chiếc thang, đứng trên cao ngay trước cửa , anh tôi ngừng lại , quay về phía nhà chờ đợi , đưa tay vẫy vẫy. Tôi cũng ngó theo anh hai về hướng ấy và cũng giơ tay lên dù tôi chả trông thấy rõ Bà Ngoại tôi và người thân nào ở đó, chỉ thấy một đám đông lố nhố xa xa . Cha tôi thì cúi mặt bước nhanh vào máy bay, đưa tay quẹt mắt . Ngồi trong máy bay lúc đó, sao tôi không cảm thấy sự bỡ ngỡ , hiếu kỳ của lần đi máy bay đầu tiên mà lòng tôi xôn xao một nỗi nhớ nhà. Tôi bật khóc, tôi níu áo Cha tôi :
- Ba ơi ! Con muốn về , con muốn về với Ngoại...
Ba tôi đưa tay quàng qua vai tôi, ôm tôi vào lòng vỗ về . Bên cạnh anh hai tôi cũng xụt xịt . Tôi nhìn lên , tôi thấy Cha tôi mắt nhắm nghiền hai giọt nước mắt lăn dài trên má .
- Về đi ba !
Tôi lay lay Cha tôi , Cha tôi ôm chặt tôi hơn và Ông không trả lời . Tiếng máy bay kêu ù ù. Cơn mưa lại ập tới nhìn qua khung cửa sổ cảnh vật phi trường mờ nhoà . Tôi khóc một lúc rồi chìm vào giấc ngủ. Giấc ngủ đã đưa tôi về với Mẹ. Tôi thấy mẹ lau nước mắt cho tôi , mẹ hôn trên trán tôi Mẹ thì thầm :" Con ngoan, hãy vui vẻ theo Cha , vì đó là con đường duy nhất và tốt nhất...dù con phải xa Mẹ , nhưng Mẹ lúc nào cũng nhớ Cha con và hai đứa con cưng của Mẹ . Đời là một cuộc hành hương, cuộc hành hương của các con phải đi qua hướng đó...". Mẹ tôi nói nhiều lắm. Có nhiều điều tôi không hiểu . Tôi ôm h
ôn Mẹ. Tôi thức giấc khi phi cơ đáp xuống Taipei. Lòng tôi thanh thản hơn sau giấc mơ gặp Mẹ. Ước gì trong suốt cuộc đời tôi , được đón Mẹ về trong mỗi giấc ngủ, để cảm nhận được sự gần gũi và ấm áp của Mẹ cận kề.
Chúng tôi đổi máy bay và tiếp tục chuyến đi. Trời Taipei hôm ấy âm u lắm , những đám mây xám kịt bao phủ đầy trời . Những đám mây vần vũ bay về đâu ? Ngổn ngang giữa bầu trời, vương mắc giữa lòng cha con tôi ngày xa quê . Xóm nghèo của tôi đã thật sự xa rồi . Những buổi chiều êm ả, những buổi sáng rộn ràng tiếng ê a học bài, những cánh đồng bát ngát có gío đùa vui, những tiếng cười rộn rã, xen lẫn cả những tiếng cãi cọ, chí chóe cũng đã thật sự mất hút sau lưng . Chúng tôi cô độc giữa đám đông. Đám đông người vội vã, hối hả như sợ trễ chuyến tàu cuối cùng trong ngày. Họ đã bỏ chúng tôi lại đằng sau như những con vịt đẹt uể oải chạy theo bầy vịt hay chúng tôi đã bỏ họ để thư thả với những bước khập khễnh của mình . Cuối cùng thì chúng tôi cũng đến đích như mọi người .
Phi trường PDX của tiểu bang Oregon đang vào cuối thu . Trời se lạnh, bàng bạc mưa giăng đầy trời . Thật lạ trong suốt chuyến đi của gia đình tôi , mưa cứ hoài đeo bám. Mưa ở xứ Mỹ này có vẻ mỏng, những hạt mưa như nhẹ hơn. Cha tôi tay xách bị , tay bế xốc tôi bước nhanh xuống sân bay, theo sau là anh hai tôi bám áo Cha ngơ ngác nhìn quanh. Chúng tôi ba người đều thấm mệt thể xác cũng như tinh thần .
Ra phi trường đón chúng tôi là Bác Văn, người bạn đồng ngũ của Cha tôi đã qua đây từ trước và cũng là người bảo trợ cho gia đình tôi . Bác Văn đưa chúng tôi về căn hộ mà Bác đã thuê dùm cho từ mấy hôm trước . Bác dặn dò một vài chuyện với Cha tôi rồi Ông ra về :
- Bận lắm, "moa" phải về , vả lại Cha con “toa" cũng cần nghỉ ngơi . Ngày mai gặp...
Cha tôi bắt tay Bác Văn , nói lời cảm ơn...
Bác Văn về rồi , căn nhà chung cư lại càng thêm vắng vẻ . Quái lạ ở đây sao nhà nào cũng đóng cửa im ỉm , như không có người ở . Không ai thèm để ý là có người lạ mới dọn vào. Sau này anh hai tôi có lần đã nói với tôi :
- Hồi mình mới vô căn nhà này, anh Hai có cảm tưởng là mình bước vào một hầm mộ trong một bãi tha ma. Mộ ai người nấy ở , chẳng ai dòm ngó ai dù những ngôi mộ nằm chen chúc , cận kề nhau...
Trên bàn ăn có một vài món ăn do Bác Văn dọn sẵn , nhưng Cha con tôi chẳng ai muốn ăn . Cha tôi đi từng phòng lo sắp xếp chỗ ngủ cho chúng tôi . Trông cái dáng điệu lòm khòm của Ông chả ai bảo là ông mới xấp xỉ ở tuổi bốn mươi . Trông Ông gìa quá...Tội nghiệp cho Ông, gà trống nuôi con lưu lạc xứ người . Ông trầm tư và ít nói từ ngày Mẹ tôi mất, sức khoẻ cũng yếu kém sau những năm dài lao động tù đầy , thiếu thốn . Dọn dẹp một hồi Ông bảo chúng tôi :
- Lại ăn một chút đi các con, …không đói cũng phải ăn một chút …
Để vui lòng Cha , anh em tôi ngồi xuống bàn ăn bên cạnh Cha , vừa nhai vừa lơ đãng nhìn qua khung cửa . Ngoài trời vẫn còn mưa, những hạt mưa rớt nhẹ trên mặt kiếng, chảy xuống làm cho những căn nhà bên kia đường lung linh, mờ ảo . Trời tối dần , những ngọn đèn đường đã bắt đầu chiếu sáng , ánh sáng vàng nhòe nhoẹt trong mưa . Đêm đầu tiên nơi này buồn đến thế .
Sáng hôm sau chúng tôi đã thật sự bước vào một cuộc sống mới . Rồi cũng dần quen, cũng có những niềm vui xen kẽ những hoài niệm về những ngày tháng cũ . Cha tôi cũng đã xin được việc làm sau vài tháng ăn tiền trợ cấp . Ông làm việc cho hãng thịt gà đông lạnh . Anh em tôi thì lại cắp sách tới trường . Cuộc sống tạm yên ổn cho đến một ngày...
***
Mười năm sau
Anh hai tôi đã bước vào đại học được một năm, còn tôi đang học lớp mười một thì Cha tôi lâm bạo bệnh . Bác sĩ cho biết Ông bị ung thư gan thời kỳ cuối . Anh Hai tôi đành bỏ học để đi làm thay Cha quán xuyến gia đình . Gần một năm sau thì Cha tôi mất. Trước khi nhắm mắt, xuôi tay Cha tôi trối với anh em tôi :
- Bằng mọi cách hãy đưa ba về bên Mẹ các con...
Trời tối xầm trước mặt hai anh em tôi
Mọi cánh cửa đi tới tương lai đều đã đóng lại . Anh em tôi lo hậu sự cho Cha cùng với sự giúp đỡ tận tình của Bác Văn và cộng đồng . Hai anh em tôi cùng đưa tay bấm nút dàn hoả thiêu . Tiếng lửa đánh nghe “cạch” đã xé nát tâm can chúng tôi . Chúng tôi nhắm mắt lại , qụy xuống khi ngọn lửa bùng lên …
Chúng tôi nhận lãnh bình tro cốt mang về căn hộ chung cư đặt trên bàn thờ Mẹ . Bàn thờ do chính tay Cha tôi đã lập khi mới tới đất này .
Những ngày tháng chao đảo bắt đầu của cuộc đời côi cút, lầm lũi đi về …Tôi chán cả sự học . Tôi xa lánh bạn bè . Tôi thu mình vào cái vỏ ốc và mong trời mưa , mưa hoài đừng dứt . “Mẹ ơi con biết rồi …Những hạt mưa rớt từ Thiên đàng cao vợi như đời con rớt lại nơi đất lạ xa xăm này . Biết đâu tìm về . Biết có đường về chốn cũ hay không ?
Một trăm ngày cho Cha chỉ có hai anh em tôi thắp nhang tưởng nhớ . Anh Hai tôi ngồi kể lại cho tôi nghe những quãng đời mà Cha Mẹ đã qua . Những kỷ niệm ở quê xa và những chuyện vui buồn của Cha những ngày sống tạm dung nơi xứ người . Những câu chuyện tôi đã biết , còn nhớ hay đã quên …Chúng tôi nhớ Cha qúa chừng .
- Anh Hai à …Ba muốn mình đưa ba về với Mẹ …Anh còn nhớ không ?
Anh tôi ngồi , đầu cúi thấp gật gù :
- Nhớ chứ …Anh nhớ chứ …Làm sao quên được …
- Vậy anh tính sao ?
- Thuyên à …Anh nghĩ chưa phải lúc này …
- Không là lúc này thì lúc nào anh Hai …
- Em phải học cho xong đại học đã rồi mới tính Thuyên ạ …
- Không …em không học nữa …Học để làm gì khi Cha Mẹ không còn …Học để vinh thân hả …Em không …
Anh Hai tôi thở dài :” Vì cái gì thì cũng phải học …Anh mong em đỗ đạt thành tài …Cha Mẹ cũng mong như thế …”
Tôi buồn quá , đứng lên kéo rèm cửa sổ nhìn ra ngoài . Ngoài trời vẫn những hạt mưa lất phất . Phố xá chiều nay như vắng vẻ hơn, thưa thớt những chiếc xe qua lại . Tối nói :
- Anh Hai à …Lúc nào em cũng nghĩ mình như hạt mưa . Anh nhìn kìa trên ngọn đồi kia những giọt mưa đang chảy xuống hối hả …Chúng hối hả đi đâu anh biết không …Chúng tìm về cội . …
- Em mơ mộng quá rồi Thuyên ơi … Cũng có những hạt mưa đã chạy vào một cái hũng, cái hang nào đó . Nó nằm im ở đó với cuộc sống phẳng lặng như những ao hồ . Sông thì chảy ra biển nhưng ao hồ thì không chảy đi đâu cả …
- Anh không về thì em cũng về . Em muốn về cũng là không muốn để Cha phải chờ đợi, không muốn để Mẹ phải trông mong …Mẹ đã nói với em trong giấc mơ hôm nào : Đời là cuộc hành trình tìm về , chúng ta đã đi một vòng quá xa rồi …
Anh tôi không trả lời , đứng lên đẩy cửa bước ra ngoài . Gío lùa vào nhà mang theo một chút hơi lạnh . Tiếng mưa rơi nghe rõ như tiếng gọi thì thầm của Mẹ . Tôi ngả người trên chiếc ghế sô pha nhắm mắt lại …
- Thuyên ơi ! Trời mưa đó …Sao con không tắm mưa . Ra đây tắm mưa với Mẹ đi . Con gái cưng của Mẹ , ra đây .
Tôi thấy Mẹ đứng ngoài cửa sổ , cười rất tươi …Tôi vội bật ngồi dậy , lao về phía cửa sổ …Mẹ ơi ! Chờ con chút nha . Tôi cởi phăng quần áo và chạy ra ngoài . Những hạt mưa dội trên thân thể tôi , cho tôi cảm giác dễ chịu làm sao . Mẹ tôi vuốt mái tóc ướt của tôi :
- Đã lâu lắm rồi con không tắm mưa phải không ?
Tôi rúc vào trong ngực Mẹ , nũng nịu : Ở đây không thấy ai tắm mưa Mẹ ạ . Ở đây buồn lắm …Con nhớ nhà …
- Tội nghiệp con gái tôi …
Mưa như mỗi lúc một lớn hơn . Nước ở đâu tràn về ngập cả đường xá . Nước nhiều qúa làm thành cơn lũ . Nước cuốn trôi hai Mẹ con tôi . Tôi sợ quá ôm cứng lấy Mẹ . Nước mênh mông, mưa tối trời , chả còn biết phương hướng nào nữa …
- Thuyên ơi , Sao không vào phòng mà ngủ ! Sao lại nằm đây ?
Tiếng gọi của anh tôi đã đánh thức tôi dậy . Tôi ngơ ngác nhìn quanh . Hơi thở vẫn còn dồn dập , mồ hôi chảy ướt trán . Tôi đưa tay sờ trên tóc, kiểm soát lại quần áo …rồi lặng lẽ đứng lên bước về phòng . Ngoài trời mưa đúng là có nặng hạt hơn lúc buổi chiều .
Gánh Xiếc Ngày Thơ
Khu chợ huyện hôm nay có phần nhộn nhịp hơn mọi ngày. Tiếng trống dồn dập như trống lân, tiếng thanh la kêu beng beng và tiếng lù trẻ ở xóm gần chợ gọi nhau ơi ới, vừa gọi vừa chạy về khoảng đất trống ở cuối chợ, nơi đang có một đám đông vây quanh.
Vinh đẩy cánh cửa bước ra ngoài, theo sau Vinh là con Tô to lớn, con chó bẹc giê mà ba cậu đã mua lại của một người quen, ông ta làm thày "xu" trong đồn điền của người Pháp. Giống chó Pháp lai Ăng lê, lông mượt và rất khôn.Ba Vinh thích con Tô lắm, kể từ ngày có nó, lũ trẻ con trong xóm cũng kiêng nể phần nào, chúng không dám léng phéng tới gần nhà phá phách những chậu kiểng của ông, hay trèo rào vào hái trái cây...Đối với Vinh con Tô như một lá bùa hộ mạng, đám trẻ hung hăng ngày nào hay bắt nạt cậu giờ thấy cậu chúng im thin thít chẳng dám hó hé.
Vinh cùng con Tô lững thững đi theo bọn trẻ về phía đám đông. đám đông vỗ tay, cười nói luyên thuyên. Vinh lách người chen vào. Trước mặt vinh là một vòng tròn lửa đường kính khoảng một mét,những ngọn lửa được đốt bởi những đùm giẻ thấm dầu, đối diện với vòng tròn lửa là một con chó nhỏ nhắn trông rất dễ thương. Người đàn ông có khuôn mặt xương xương, nước da đen xạm, giơ cao những bịch thuốc dán rồi bước quanh đám đông :
- Đây là loại thuốc dán da truyền, rất hiệu nghiệm, bà con cô bác trước khi xem con Milu nhảy vòng lửa giúp vui, xin hãy mua thuốc dán hiệu con bìm bịp. Mua một tặng một, đau đâu dán đó...
Vừa nói ông ta vừa lấy bàn tay vỗ mạnh vào lưng : "Đau lưng dán cái lưng". Vỗ vào bụng :" Đau bụng dán cái bụng "...Bảo đảm chỉ trong giây lát là hết đau...không hết đau không lấy tiền...Rồi ông ta chỉ về phía đám đông :" Bên này cô hai mua một bịch", bên kia ông ba mua hai bịch".Đến lúc này Vinh mới để ý tới cô bé có mái tóc đuôi gà, hình như là con gái của ông bán thuốc, cô bé bưng rổ thuốc dán đi một vòng, có dăm ba người mua...Vinh cũng mua, chẳng phải vì cậu cần thuốc dán mà vì cậu muốn làm quen với cô bé thì phái :
- Này mua một tặng hai nhé.
Cô bé có mái tóc đuôi gà kéo rổ thuốc lại, tròn xoe đôi mắt nhìn Vinh :
- Ý...Đâu được chớ, Tía em đã bảo mua một tặng một thôi mà...
Vinh chợt bật cười với dáng điệu của cô bé, dáng điệu hết sức trẻ con mà dễ thương ghê đi. Vinh ngần ngừ...;" Thì mình cũng đâu có lớn hơn ai..."
- Này...anh có mua không, một tặng một thôi đó.
- Mua, mua chứ...
Vinh nói vội như sợ cô bé không bán nữa vậy...Vinh cầm bịch thốc dán mà ngơ ngẩn, chả biết rồi đây sẽ làm gì với gói thuốc này...Đang hồn phách xiêu vẹo chín tầng mây thì tiếng người bán thuốc lại vang lên :
- Cám ơn bà con cô bác, ai chưa mua xin chút nữa mua dùm...Bây giờ để con Milu nhảy vòng lửa cho bà con coi chơi.
Nói xong ông ta tiến lại gần con Milu xoa đầu nó :" Milu múa lửa cho đẹp nha...ngoan". Con Milu như hiểu ý của chủ, nó nhổm người lên ra vẻ lấy điệu bộ, nhún mình phóng qua vòng tròn lửa đang cháy ngùn ngụt.Lác đác vài ba người vỗ tay, đám trẻ thì reo hò ầm ỹ cổ võ. Sau khi biểu diễn xong, con Milu đi một vòng lúc lắc cái đuôi ra vẻ cám ơn, cám ơn bà con đã khen thưởng, rồi nó quay về nằm dưới cái bàn gỗ. Vinh không để ý tới những trò biểu diễn nữa mà đôi mắt cậu cứ bám sát cô bé tóc đuôi gà. Một cái gì vừa thức dậy trong con người của Vinh, một cái gì vô hình nhưng mãnh liệt đã làm nhũn con người thường ngày hay phá phách, nghịch ngợm của cậu. Một bùa phép đã mở mắt cậu để cậu nhận ra một Eva hiện hữu trên đời.Một tiếng sét, tiếng sét giữa trời không mưa.
- Bà con cô bác trước khi coi chú khỉ Tito chạy xe đạp, xin giới thiệu với bà con một loại thuốc xoa, làm tan máu bầm...
Để chứng minh hiệu quá của thuốc, ông ta dùng một khúc gỗ đánh mạnh trên bắp thịt tay tạo thành một vết bầm và dùng thuốc xoa vào đó...máu bầm tức khắc tan ngay. Nhiều người trầm trồ khen thuốc hay.
Buổi hát xiệc vừa chấm dứt, mọi người lần lượt ra về, chỉ còn Vinh và con Tô là chần chờ nán lại. Vinh đứng đó nhìn đôi tay cô bé có mái tóc đuôi gà thoăn thoắt dọn dẹp dụng cụ đồ nghề, con Tô cũng chạy lăng xăng theo con Milu, nó đưa mõm ngửi ngửi quanh mình con Milu, còn con Milu thì như là e lệ rụt rè quắp đuôi lại, không dám nhìn thẳng con Tô. Chắc là chúng đang chào hỏi và làm quen với nhau, một lúc sau con Tô lấy đầu dụi dụi vào mình con Milu, con Milu chừng như cảm thấy nhột nên nhẩy cẫng lên thế là chúng đã đùa dỡn với nhau như đã quen từ lâu. Vinh trông theo hai con chó mà thèm, ước chi mình và cô bé tóc đuôi gà cùng được như thế...
Và cứ như thế có hơn mười ngày, ngày nào Vinh và con Tô cũng ra xem gánh xiếc, ngày nào Vinh cùng mua thuốc dán bó đầy ngăn kéo bàn học, ngày nào Vinh cũng mong được gặp cô bé tóc đuôi gà, nhìn nhau cười một cái...thế là đêm đó ngủ ngon, chẳng hiểu tại sao trước đây trong lớp học có thiếu gì cô gái xinh đẹp, tiểu thơ đài các mà Vinh chưa hề có cảm giác là lạ như hôm nay, như ngày đầu tiên ghé xem gánh xiếc nhà quê này. Con Tô coi bộ còn vui hơn Vinh nhiều, nó tự nhiên hoạt náo hơn khi gặp con Milu chả bù cho những lúc nó nằm ở nhà thở dài thườn thượt.
Cuộc vui nào rồi cũng qua mau. Vinh biết sáng mai gánh xiếc sẽ dọn đi, suốt đêm rồi Vinh không ngủ. Con Tô hình như cũng biết ngày mai con Milu đi rồi, nó cứ chạy ra cửa rồi lại chạy vào nhà, chạy ra đằng sau rồi lại chạy về đằng trước, mắt nhìn xa xa. Con Tô làm cho Vinh đã nao nao lại càng thêm xốn xao trong lòng. Vinh đang chuẩn bị những câu nói từ biệt ngày mai: "Cô bé tóc đuôi gà ơi, biết chừng nào mình gặp lại nhau đây? Tóc đuôi gà đi xa rồi có nhớ Vinh không? Vinh thì chắc là nhớ tóc đuôi gà chết đi được...". Đại khái là những câu vớ vẩn như vậy. Đêm rồi cũng qua, tiếng gà gáy rộn ràng mấy chặp, Vinh mong cho chóng sáng, cậu đang tưởng tượng cô bé tóc đuôi gà cũng thức trắng đêm nay, Vinh mơ màng và ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy thì trời đã sáng, Vinh vội vã xô cửa chạy ra ngoài, con Tô cũng chạy theo bén gót.Vinh đẩy cánh cổng nhìn ngơ ngác. Một chiếc xe bò chất đồ đạc ngổn ngang vừa đi khuất, Con Tô ngẩng cổ lên "Gâu gâu, gâu..." như gọi con Milu. Tiếng con Milu nghe văng vẳng yếu ớt đáp lại...
Vinh thẫn thờ nhìn theo con đường dài. Nắng sớm reo vui như mọi ngày, nhưng trong lòng Vinh nắng như vừa vụt tắt, hoàng hôn bắt đầu ngay từ buổi sáng. Một lời chia tay không kịp nói, cả cái tên cô bé cũng chưa kịp hỏi...Vinh lẩm bẩm: "Em tóc đuôi gà...", rồi lững thững bước vào nhà ngồi bệt bên thềm, con Tô buồn thiu nằm gác mõm lên bàn chân Vinh. Người và vật cùng một tâm sự như nhau...Chợ sáng nay sao vắng vẻ vô cùng.
Lê Du Miên
1655