CÁNH THƯ KHÔNG GỬI
Ba ơi!
Khi con bắt đầu nghĩ đến chuyện phải có một lần nói với Ba thì tuổi già của Ba đã đến, mọi khái niệm về cuộc sống, Ba đã không còn ý thức được. Con đã nói quá muộn màng nhưng con vẫn xin được một lần sau cùng nói để mong Ba hiểu rằng con gái út của Ba luôn luôn yêu quý Ba muốn ký thác tâm sự cùng Ba - một người cha suốt đời hy sinh cho con cái...
*
Con nhớ quá khứ xa xôi của Ba, một thanh niên nghèo hiếu học phải lòng một cô gái con nhà quyền quý... Mẹ con bất chấp tất cả để được thành hôn với Ba, ngày cưới những thanh niên cùng trang lứa tức giận Ba đã chiếm được Mẹ, họ chạy theo đám cưới dùng nụ hoa lài chấm vào bãi cứt trâu trên lòng bàn tay họ để nhạo báng Ba... Con nghe kể mà lòng đau đớn thương Ba Mẹ dường nào...
Nhưng Ba Mẹ đã có một đời sống rất hạnh phúc... Chúng con ra đời trong nhung gấm mãi cho đến lúc Mẹ mất đi Ba trong những thất bại công việc đã đưa gia đình đến tan tác...
Từ Huế gia đình mình vào Nam... Cuộc đời nổi trôi chúng con đã trưởng thành qua nhiều khúc khuỷu của cuộc đời.
Thời gian lặng lẽ trôi qua chúng con từng đứa lập gia đình... Các anh chị may mắn hơn con được ở gần Ba dù mỗi người đã có gia đình. Riêng con, thời chiến chinh con đành gạt lệ theo chồng xa lìa mái nhà phố thị để lên tận miền cao nguyên nắng bụi mưa bùn... Có những buổi chiều con đau lòng nhớ về mái nhà xưa... Con mơ có một ngày được diễm phúc như các anh các chị được về quây quần trong một xóm để được hằng ngày gặp gỡ Ba cùng các anh các chị.
Nhưng oái oăm thay ngày con vĩnh viễn lìa bỏ vùng cao nguyên trở về phố thị lại là ngày đau đớn nhất cho dân tộc mình. Miền Nam đã rơi vào tay Cộng Sản. Con trở về mái nhà xưa với tay bồng tay bế, hai đứa con thơ, con chẳng được dịp để hầu hạ Ba như lòng mong muốn, ngược lại Ba lại phải “chăn” một bầy cháu cho đàn con gái cũng như con dâu để chúng lo kiếm kế sinh nhai trong khi chồng đang tù tội, thất nghiệp. Riêng con còn thê thảm hơn, chồng đã đi ra nước ngoài ngày hội ngộ thì xa vời vợi. Con nhớ có những buổi trưa Ba ngồi đong đưa ru cháu, Ba cứ lập đi lập lại câu hò:
Thạch Sanh ngồi gốc cây đa
Thấy bà công chúa bay ngang đỏ lòm.
Thạch Sanh lật đật theo dòm
Thấy bà công chúa đỏ lòm bay ngang.
Ban đầu con còn lóng tai để nghe đến lúc nghe đến phát ngấy con đã đến bên Ba nài nỉ: “Ba ơi, Ba đừng hò nữa, con nghe riết muốn điên luôn...”. Con chẳng hiểu tại sao con có thể “nhằn” Ba một cách vô lý như thế. Giờ đây, lòng con thật muôn vàn ăn năn... Để rồi qua tuần lễ sau trong tivi diễn tuồng “Lá Sầu Riêng” của đoàn kịch Kim Cương Ba lại nghe được một câu hò Ba lại lập đi lập lại trong lúc ru các cháu:
Trời mưa bong bóng bập bồng
Mẹ đi lấy chồng con ở với ai!
Lòng con quặn thắt vì quanh Ba một đàn con gái và dâu chồng đã vì vận nước không có ai còn chồng bên cạnh... Sau đó con đã từ giã mái nhà Ba để đi tìm kế sinh nhai... Con gái út của Ba chịu biết bao cay đắng khi xông xáo vào đời.
Đầu tiên con mượn một số vốn nho nhỏ để sắm tủ thuốc ngồi bán thuốc lá lẻ ở ngay trước nhà hàng Khánh Ly đường Tự Do chắc Ba còn nhớ con đường này đã... đi vào lịch sử với hai câu thơ của ai đó:
Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý
Đồng Khởi ra đời mất Tự Do.
Lần đầu tiên con nghe câu thơ đó con đã nổi da gà và lòng xiết bao cảm phục người nào đã sáng tác hai câu thơ để đời... Ồ! Con đi lạc đề rồi, con muốn nhắc lại ngọn ngành cho Ba nhớ lại đứa con gái út tay yếu chân mềm của Ba đã vào đời thế nào...
Cái tủ thuốc chẳng ra gì so với những tủ thuốc khác với đầy đủ thuốc lá ngoại quốc con đã đặt ngay nhà hàng Khánh Ly, có lẽ Mẹ con đã phù hộ cho con hay sao mà lúc nào khách cũng tấp nập mua giúp con... Nhưng ngay đêm đầu tiên con đã bị ba, bốn người... đồng nghiệp đến sinh sự. Con sợ quá phải dời qua bên kia đường như con đã nói ở trên có lẽ nhờ Mẹ phù hộ nên con vẫn đông khách khiến họ tức giận buộc con phải dời ngay trước hiên nhà 49 Tự Do với những bóng cây che khuất... Con ngồi thu nhặt từng hào mà lệ lúc nào cũng chực trào ra vì tủi cho thân phận hẩm hiu của mình... Con tê tái khi nghĩ đến những ngày dài lê thê của một kiếp người không biết sẽ ra sao. May mắn sao cho con có một buổi sáng con đang cặm cụi tính toán sổ sách để xem lời lỗ đêm trước ra sao thì có một người đàn ông đến mua thuốc, ông ta chăm chú nhìn nét chữ, con số của con ghi trên cuốn sổ rồi hỏi thăm trình độ học vấn của con, con cũng thành thật nói về mình, ông ta hỏi con có muốn làm công nhân viên nhà nước không? Ôi chao! Sống trong một xã hội đang bị ruồng bỏ vì chồng trốn chạy ra nước ngoài, các anh đang bị đày ải trên những vùng rừng thiêng nước độc, với hai đứa con bé bỏng con còn ao ước, lựa chọn nào hơn...
Công nhân viên nhà nước! Những từ ngữ “oai” làm sao! Con đã chính thức vào làm việc cho chính quyền cộng sản! Nhưng Ba ơi! Mong Ba hiểu giùm con của Ba “cái thế phải thế thì ta thời phải thế”. Con của Ba luôn luôn có tư tưởng chống lại chế độ dù con đang làm việc cho họ. Có một buổi sáng con dẫn cháu đi ăn sáng trong khi đợi xe của sở tới địa điểm đón công nhân viên đi làm con và cháu ngồi bệt xuống ghế nhỏ ở vỉa hè ăn bún riêu... Không biết cái tánh tạp ăn của con út Ba thế nào lại “bắt mắt” mấy người làm phim của đài truyền hình VN, con vừa ăn xong kéo các cháu đứng dậy thì ba, bốn người đến hỏi con có muốn làm... “diễn viên” không? Con ngẩn người ra với danh từ “diễn viên”. Họ phải giải thích một hồi con mới hiểu nôm na là họ muốn con làm... tài tử mới chết. Con đoán thầm họ sẽ cho con đóng vai con sen tạp ăn trong một vở tuồng nào đó... Con nhận lời, cho họ địa chỉ nhà. Sáng hôm sau họ đến nhà gặp lúc xe sở đậu ngay trước nhà để đưa đón công nhân viên thế là cả sở biết con “bị” đài truyền hình chiếu cố... Nhưng sau đó nhiều lời bàn bạc nên con đã từ chối vì cái gốc người Việt vẫn còn mang nặng về... xướng ca vô loại...
Qua bao cay đắng con có được một việc làm, để có đồng lương cố định nuôi con và mỗi cuối tuần con có chút quà về thăm viếng Ba, các anh chị và các cháu... Có những lúc con nhịn thèm, nhịn khát để có những món quà nho nhỏ cho các cháu, con vui sướng khi thấy ánh mắt nai tơ của chúng mở rộng ra khi được con cho quà. Đó là những niềm hạnh phúc lớn lao nhất mà con đánh đổi bằng những sự nhọc nhằn của con...
*
Con út của ba bất hạnh đã phải vượt biển thật lao đao thừa sống thiếu chết để đến đất tự do. Bao ngày khốn khổ đói khát ở đảo hoang, đến khi lên được đảo Pulau Bidong ở Mã Lai con lại càng tuyệt vọng hơn vì không liên lạc được với chồng...
Một đêm trăng dẫn hai cháu ra “bãi tiên” nh%
C31890
Ngã Ba Sông
Nhà Bè nước chảy chia hai
Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về...
Ca Dao
Hôm nay, Thúy theo... chồng đi đón vợ của chàng! Nàng thấy lòng chỉ thoáng buồn vì không đoán được cuộc hội ngộ sẽ xảy ra như thế nào. Liếc nhìn Thúy, Luân hỏi bâng quơ:
- Không biết máy bay có đến đúng giờ không?
Thúy im lặng thở dài. Cùng ngồi xuống, hai ghế sát nhau, tự dưng Thúy thấy giờ phút này sao Luân xa lạ quá. Nàng cố gợi chuyện cho bầu không khí bớt ngột ngạt:
- Có lẽ em không nên đi đón chị với cháu.
Luân siết tay Thúy:
- Em phải can đảm đối diện với sự thật. Anh đâu có giấu chuyện gì về tụi mình, mình cần phải giải quyết em ạ.
Thúy áo não lắc đầu:
- Em đâu có ngờ cuộc diện lại thay đổi thế này!
Nhìn đồng hồ, còn tới bốn mươi lăm phút nữa máy bay mới đáp, Thúy ngồi ngay lại, nhích người ra. Chán nản, nàng tựa lưng vào thành ghế, ngả đầu, nhắm nghiền mắt lại. Dĩ vãng của ba năm về trước quay ngược như một khúc phim.
Ngày ấy, Thúy vừa đến Mỹ sau một thời gian dài sống ở Hong Kong, Luân trong phái đoàn của hội thiện nguyện. Gặp Thúy đơn chiếc, Luân đã giúp đỡ nàng tất cả mọi việc, từ mua sắm lặt vặt cho đến việc tình nguyện chở nàng đi học, về thì Thúy tự túc. Cả hai trong cảnh cô đơn, chỉ giúp đỡ nhau khi cần thiết trong cuộc sống chớ không ai dám nghĩ ngợi xa xôi.
Cho đến một hôm, Luân được thư vợ cho biết nàng đã quyết định sống luôn ở Việt Nam cùng đứa con trai của hai người vì nàng nghe nhiều người về thăm quê kể lại cuộc sống ở Mỹ rất đỗi buồn, luôn luôn quay cuồng như cái chong chóng để lo mưu sinh và nhất là tiếng Anh nàng quá bết và điều quan trọng là người mẹ già, nếu ra đi ai sẽ là người săn sóc cho bà? Do đó, nàng đã cương quyết sẽ không đi, chỉ yêu cầu mỗi tháng cho mẹ con nàng một trăm đô là đủ. Chàng cười như mếu khi đem chuyện này kể lại với Thúy. Thúy phải giúp Luân biên thư về năn nỉ, giải thích với vợ chàng, nhưng một mực vợ chàng vẫn không muốn chồng bảo lãnh tiếp tục mặc dù hồ sơ đang tiến hành.
Sau khi thấy được vợ mình không thể lay chuyển ý định, lúc ấy Luân mới chịu thua. Không những mỗi tháng chàng gửi cho vợ một trăm đô mà chàng còn nghe lời Thúy tăng lên gấp đôi. Ngân, vợ Luân, thư qua thư lại với Thúy rất thân mật đôi lúc còn “cắp đôi” cho chồng và Thúy nữa. Những lá thư Ngân như thể thông điệp ngầm cho hai người. Thế là cuối cùng, một bữa cơm thân mật diễn ra trong một nhà hàng sang trọng, Thúy nghiễm nhiên từ giã bà cụ chung nhà để về chung sống với Luân. Họ chính thức thành vợ chồng, chàng thành thật kể hết cho vợ mình ở Việt Nam nghe, lạ một điều là vợ chàng không ghen và còn có ý mừng cho hai người nữa. Một thời gian sau, mẹ của Ngân qua đời, Luân gửi về một ngàn đô la để vợ lo ma chay. Chàng và Thúy điện thoại an ủi Ngân rất chân tình...
Bỗng dưng, một buổi chiều cuối tuần, vợ chàng gọi điện thoại qua bảo chàng bảo lãnh gấp vì theo tin tức thanh niên mười tám tuổi sẽ phải thi hành nghĩa vụ quân sự vì tình hình có vẻ khẩn trương sao đó. Và Ngân cam kết sẽ không làm phiền gì đến Luân và Thúy hết, vì đó là sự lựa chọn của nàng thôi. Giờ đây, vì Tâm - con của Ngân và Luân - buộc lòng nàng phải ra đi để tìm tương lai cho nó và cũng muốn tránh cho con phải khổ cực nếu Việt Nam có chiến tranh.
- Thúy! Em nghe anh nói gì không?
Thúy giật mình. Mở bừng mắt ra, luống cuống:
- Anh nói gì?
- Em ngủ nãy giờ à?
Thúy vờ ngáp:
- Ờ! Hồi hôm ngủ không được nên em thấy hơi mệt.
Luân cầm tay Thúy bóp nhẹ:
- Em đừng giấu anh, bộ em buồn hả?
Thúy hối hận:
- Thật ra thì em cũng hơi lo một chút. Em nghĩ cũng kỳ quá, tự dưng... đi làm bé người ta!
Luân nâng niu bàn tay Thúy:
- Em đừng nói vậy. Để tối nay anh nói chuyện với Ngân cho rõ ràng...
Hành khách trên máy bay lục tục đi xuống. Luân sốt ruột đứng ngồi không yên, Thúy thương hại:
- Anh cứ tự nhiên đến gần cửa để chờ chị và cháu đi!
Luân lúng túng không biết phải cư xử thế nào. Bỗng hai người tóc đen từ trong máy bay bước ra, bao nhiêu năm xa cách, Luân vẫn nhận ra được vợ, chàng kéo tay Thúy đứng dậy:
- Kìa mẹ con nó kìa!
Thúy bật dậy như chiếc lò xo. Nàng cố làm ra vẻ tự nhiên bước nhanh đến. Ngân và Tâm thấy Luân, cả hai quấn quít với Luân ngay, Thúy né ra xa, Luân thấy thế vội giới thiệu với Ngân:
- Đây là Thúy!
Ngân choàng tay qua vai Thúy, Tâm ôm tay cha tỏ vẻ thân ái. Một tình cảm dâng lên, Luân ôm đầu con áp vào ngực mình nói trong xúc động:
- Con của bố lớn và đẹp trai quá!
Và chàng cố đi thụt lùi với con ra sau không muốn đi sát với hai người đàn bà, vì chàng không biết mình phải đi gần bên ai...
Về đến nhà, nhìn căn nhà sang trọng của Luân, tự dưng Ngân nghe lòng có những cảm giác kỳ lạ mà nàng không thể phân tích được: mình tủi thân? Mình ghen? Ồ! Không! Ta đã hứa với lòng sẽ không ghen, không làm cho họ khó chịu vì ta mà!
Thúy rót cho Ngân và Tâm hai ly Coke, Tâm nâng ly uống ừng ực. Ngân thì không động đến. Luân hỏi chung chung:
- Chắc hai mẹ con mệt lắm há? Thôi đi tắm đi rồi ra ăn uống.
Thúy im lặng, xuống bếp bắt đầu hâm thức ăn. Tự dưng nàng nghe mắt mình cay cay, nàng lắc mạnh đầu xua những ý tưởng không trong sáng, tự càu nhàu một mình:
- Người ta tới trước, mình tới sau. Người ta đã hứa... nhường chồng cho mình rồi, không lẽ không thể nào nhịn được hay sao?
Đêm ấy, Thúy bảo Luân hãy ở chung phòng với Ngân, Ngân cứ nhất định phải ở chung với Thúy vì Ngân đã hứa rồi... Cuối cùng, Luân đành ngủ sofa.
Có lẽ đêm đó ba người nằm ba nơi đều không ngủ được, Chỉ có thằng Tâm là... ngáy như chết!
Sáng ra, Thúy thức dậy trước hết, nàng hâm lại nồi bún bò Huế để cả nhà cùng ăn. Đang loay hoay trong bếp thì Luân bước ra vòng tay ôm nàng:
- Em đừng có làm khó dễ anh có được không?
Thúy đứng yên lặng một lúc rồi gỡ tay Luân ra và bảo:
- Em cũng khó xử lắm, vì chị Ngân mới qua, nếu em làm vậy thì chỉ sẽ buồn! Để từ từ rồi tính lại.
- Yên tâm đi! Tôi biết thân phận tôi, tôi không làm khó dễ gì ai hết... Mà tôi cũng chẳng buồn đâu!
Tiếng Ngân đột ngột cất lên khiến Luân và Thúy đều giật mình. Luân thở dài:
- Sao em nói gì mà có vẻ gay gắt quá vậy? Thôi, bây giờ cả ba chúng ta ngồi lại nói chuyện cho rõ ràng đi, kẻo lát thằng Tâm thức dậy khó nói.
Ngân tự dưng sụt sùi:
- Em đã nói với anh là em qua đây để tránh cho thằng Tâm khỏi đi nghĩa vụ quân sự thôi, còn phần em anh đừng để ý gì hết. Anh với cô Thúy cứ tự nhiên mà.
Luân cười như mếu:
- Tự nhiên gì? Đêm qua cửa phòng nào cũng khóa hết, chẳng lẽ đêm nào tui cũng ngủ salon?
Ngân và Thúy đều buồn cười mà không ai cười nổi. Luân nói như ra lệnh:
- Hai em ngồi xuống đây, chú
ng ta cùng giải quyết vấn đề!
Thúy và Ngân miễn cưỡng ngồi xuống. Luân thận trọng đến khép cửa kính lại phòng hờ thằng Tâm xuống bất chợt, chàng mở đầu:
- Ngân, em chắc thừa hiểu sở dĩ hôm nay anh và Thúy chung sống là cũng tại em ở Việt Nam viết thư sang nhiều lần em muốn cho anh có vợ khác để lo cho anh, em nhớ chứ? Cũng nhiều lần anh cũng như Thúy thật lòng năn nỉ em sang Mỹ mà em cứ nhất quyết không chịu đi, giờ đây...
Luân bỏ lửng câu nói vì không biết phải nói sao để cả hai không bị đụng chạm. Ngân cầm tay chồng đặt lên tay Thúy, giọng chân thành:
- Em đã nhất quyết rồi. Tạm thời em và con tá túc nơi đây, khi em có việc làm rồi thì mẹ con em sẽ ra riêng.
Luân thở dài không nói. Thúy nao nao buồn, rút tay ra khỏi tay Luân và nói:
- Em nói thật điều này, có thể chị cho là em giả dối, nhưng em cần phải giải quyết vấn đề: em là người tới sau, em cũng chưa có con cái gì, thôi em sẽ ra ở riêng, em trả anh lại cho chị.
Luân giận dỗi:
- Hai em coi anh như món hàng, cứ đẩy qua đẩy về hoài, tại sao không ai coi anh ra gì cả vậy?
Ngân và Thúy đều ngẩn người ra chẳng biết nói sao. Cuối cùng Ngân và Thúy đồng ý tùy Luân lựa chọn. Luân buồn rầu...
Thêm một đêm Luân ngủ sofa. Buổi sáng Thúy dậy lo sửa soạn đi làm vì hai ngày nghỉ của nàng đã hết. Vừa nghe tiếng động ở phòng của Thúy, Luân bật dậy:
- Em chuẩn bị để đi làm à?
Thúy uể oải gật đầu. Nhìn chiếc chăn rơi xuống nền gạch, Thúy nghe thương Luân vô cùng, nàng nén lòng vô bếp lục lạo tìm thức ăn để đem đi làm. Luân đến bên cạnh ôm vai Thúy:
- Em đừng có làm khổ anh nữa được không Thúy? Em biết anh rất yêu thương em kia mà. Bây giờ cứ thế này hoài làm sao anh sống cho được?
Thúy gục đầu vào ngực Luân nghẹn ngào:
- Em cũng chẳng biết tính sao bây giờ... Thôi, hôm nay em đi làm, anh ở nhà giải quyết với chị. Anh còn nghỉ hai ngày nữa, anh rán tìm cách nào đi nha...
Chiều lại, khi Thúy về nhà thì thì cơm nước đã sẵn sàng, Ngân tươi cười dọn cơm cho cả gia đình dùng. Nhìn vẻ tươi thắm của Ngân, Thúy không khỏi hỏi thầm hôm nay hai người... có gì không mà Ngân vui vẻ quá. Ý nghĩ vừa thoáng qua, Thúy thấy mình vừa ích kỷ, vừa vô lý.
Đêm ấy trong vòng tay cuồng nhiệt của Luân, Thúy biết được Luân đã chọn giải pháp ở với nàng, nay mai Luân đưa Ngân đến hội thiện nguyện tìm việc theo lời yêu cầu của Ngân. Nàng cũng được Luân kể là Ngân rất vui vẻ khi thấy được Luân và Thúy thật lòng thương nhau và còn khen Thúy biết điều nữa. Thúy tự thẹn khi nhớ lại chiều nay đã nghĩ oan cho Ngân.
Sáng dậy, Thúy dậy thật sớm, lo thức ăn cho cả nhà. Nàng thấy lòng nhẹ nhõm như thoát được một gánh nặng trên vai. Tiếng ho của Ngân khiến Thúy giật mình, nàng quay lại, Ngân nhìn nàng mỉm cười. Thúy gác đôi đũa lên nồi cháo đang sôi, cầm tay Ngân, bảo:
- Đêm qua anh Luân đã kể hết cho em nghe, em cám ơn chị đã chẳng buồn em mà còn tán thành cho em và anh Luân chung sống nữa.
Ngân gỡ tay mình ra khỏi tay Thúy, nói:
- Tình cảm giữa chị và anh Luân hết lâu rồi. Chị qua đây chỉ vì thằng Tâm thôi.
*
Bốn tháng trôi qua trong tình cảm phức tạp của cả ba người. Cuối cùng Ngân tìm được việc làm phụ bếp cho một nhà hàng, còn Tâm thì vừa đi học vừa làm bán thời gian cho một cây xăng, hai mẹ con mướn một căn phòng xa nơi Luân và Thúy hai tiếng đồng hồ lái xe nên việc thăm viếng nhau ngày càng thưa thớt.
Một buổi sáng thứ bảy, Luân và Thúy cùng ngày nghỉ, đang định chuẩn bị dự tiệc sinh nhật của một người bạn thì người phát thư đến. Trong xấp thư có một bức thư của Ngân gửi cho một người bạn ở Việt Nam bị phát hoàn vì không dán tem, Luân và Thúy đoán có lẽ Thúy đã quên dán tem hoặc tem bị tróc ra nên bưu điện trả lại, cả hai định có dịp sẽ đưa lại cho Ngân.
Tan tiệc, về nhà nhìn bức thư của Ngân nằm trơ trọi trên bàn, Thúy bảo Luân:
- Em có ý xem lén xem chị Ngân thư về Việt Nam coi có thật đồng ý cho tụi mình chung sống không, được không anh?
Luân cười:
- Em sao đa nghi quá, anh nói thật hôm em đi làm anh ở nhà nói chuyện với Ngân ngay cả cầm tay bả cũng hất ra nữa đó! Nếu em còn nghi ngờ thì cứ việc coi đi!
Thúy thích thú, lấy chiếc đũa đút vào góc phong bì lăn nhẹ vì nàng không có ý định giữ luôn bức thư nên không để cho phong bì rách, sau còn dán lại để đưa cho Ngân. Bức thư dài lê thê, Luân và Ngân cùng chụm đầu vào đọc:
Florida, ngày...
Thủy Tiên thương của mình,
Đến Mỹ đã hơn hai tháng rồi! Mình chưa liên lạc với Tiên là vì đầu óc còn quay cuồng theo cuộc đoàn tụ phức tạp của mình. Chắc Tiên không đoán được đâu.
Mình khổ quá Tiên ạ, chẳng biết khởi đầu từ đâu để kể rõ cho Tiên nghe cuộc trùng phùng này. Thôi thì mình nhớ đến đâu kể đó vậy nghe, vì mình biết bạn rất thương, lo cho mình, hôm tháng trước được thư của Tiên, đọc xong mình nén đau buồn chờ cho “họ” đi hết mới khóc cho vơi đau khổ.
Tóm lại, giờ mình đã dứt khoát để cho Luân sống với Thúy, mình đóng vai làm chị... cho họ vui hưởng hạnh phúc bên nhau. Có một lần sau bức mành, thấy họ ôm nhau rất âu yếm, mình có cảm giác như bị ai bóp nghiến trái tim mình, nghe họ thì thào với nhau, mình cũng tự hỏi mình là ai mà tại sao hiện hữu nơi này...
Nhớ những ngày vừa gặp nhau Luân phải ngủ sofa vì ngay cả cô Thúy cũng không dám cho Luân vô phòng mà mình thì ngay hồi còn ở Việt Nam cũng đã tự hứa chỉ ra đi vì tương lai của thằng Tâm thôi. Ban đêm, mình ra nhìn thấy anh ấy nằm cong queo trên sofa mình thật sự muốn ôm lấy ảnh để khóc mùi nói cho ảnh biết mình rất yêu ảnh, rất muốn sống với ảnh, nhưng thấy Thúy trẻ đẹp hơn và ảnh cũng có vẻ yêu Thúy thật lòng nên mình nén lòng... chỉ biết vào phòng khép cửa khóc rấm rức. Có một lần thằng Tâm hỏi “bộ mẹ khóc vì bố sống với dì Thúy hả” mình phải nói dối là mình nhớ Việt Nam quá còn tình của mẹ với bố thì hết rồi, mẹ từ lâu đã hết thương bố. Nói dối với con mà lòng mình tan nát cả, Thủy Tiên ơi! Mình cứ thúc hai người tìm việc cho mình mà đến nay vẫn chưa có – Nhìn thằng Tâm vô tư học hành mình thấy tương lai của nó sáng sủa như là mình thấy sự hy sinh của mình là đúng. Mình thật mâu thuẫn. Nhiều lúc nhìn Luân và Thúy vui vẻ với nhau, mình tức điên người. Nhưng cũng có lúc mình nghĩ thôi thế cũng tốt, sau này xa Luân sẽ yên tâm hơn.
Độ này mình hay bị nhức đầu quá Tiên ạ. Có thể do vì suy nghĩ nhiều. Điều mình lo lắng là không biết làm sao để thoát ra khỏi căn nhà này cho sớm. Nhìn họ vui vầy bên nhau mà lòng mình đau như cắt, miệng thì lúc nào cũng phải vui cười để cho họ tự nhiên hưởng hạnh phúc. Mình điên quá phải không Tiên? Nhưng con đường này do mình chọn, ít ra mình cũng tròn chữ hiếu với mẹ già cho đến khi người khuất núi, mình không trách ai cả. Sự hy sinh đổi lấy tương lai cho thằng Tâm là đủ rồi Tiên nhỉ! Chỉ mong sau này thằng Tâm hiểu được, nó lo học cho nên người là mình vui lắm...
Giờ này có lẽ họ sắp về rồi, mình sẽ kể nhiều cho Tiên nghe sau. Bây giờ mình đi nấu ăn, ngửa tay nhận đồng tiền của... chồng và vợ bé của chồng mà tưởng mình như con sen, nghĩ thật chua chát phải không Tiên? Thư đi cho Tiên, mình cũng không biết đến bao giờ mình mới thoát được cảnh này. Thà ở xa như lúc còn ở quê nhà mà mình thấy thoải mái hơn nhiều mặc dù nghe họ hạnh phúc. Giờ đây... mình nhớ mấy câu thơ của “ai đó” mà ngậm ngùi cho thân phận:
Em hiện hữu là bèo mây kiếp trước
Mây lang thang và bèo trôi lênh đênh
Ai tìm chi điểm khởi hành của nước
Chỉ thấy dòng sầu thiêm thiếp mênh mang
Thôi, mình stop để lo cơm nước. Thương mình hãy cầu nguyện cho mình sớm thoát được... thiên đàng này nghe Thủy Tiên. Mình có lời thăm ông xã Tiên và hai cháu. Nhớ nhiều.
Kim Ngân.
Đọc xong bức thư, Thúy và Luân nhìn nhau. Cả hai người mắt đều nhòa lệ. Thúy òa khóc, Luân ôm vai nàng vỗ về:
- Thôi! Em đừng buồn. Cái này cũng là duyên số hết.
- Em nghĩ có lẽ đây là định mệnh, ông trời muốn tụi mình phải biết tâm sự, sự hy sinh của chị Ngân xui khiến lá thư này quay trở lại... Có lẽ em phải trả anh lại cho chỉ.
- Em thật là trẻ con, cứ coi anh như... cái gì, đẩy qua đẩy lại chẳng cần biết cảm giác của anh...
Nói thì nói thế, lúc Thúy vào phòng thay quần áo, Luân thừ người ra rồi cầm bức thư của vợ đọc đi đọc lại. Điện thoại reo. Luân uể oải bắt lên. Tiếng thằng Tâm hoảng hốt đầu dây:
- Bố hả? Mẹ bị xỉu đem vô nhà thương rồi!
Luân gọi Thúy:
- Em ở nhà, anh phải đi ngay đón thằng Tâm, Ngân bị xỉu đang ở nhà thương.
Thúy nhìn đồng hồ, nói:
- Anh chờ em thay quần áo rồi đi theo anh luôn.
Luân gắt gỏng:
- Em kỳ quá, mới đọc thư xong, em phải hiểu gặp em bả sẽ khó chịu lắm...
Thúy như tỉnh mộng, khựng lại như trời trồng.
- Thôi, anh đi!
Nói xong, Luân đi thẳng ra cửa.
Ba tháng sau...
Ngân bị liệt hai chân phải ngồi xe lăn. Luân đẩy xe loanh quanh khu vườn, vừa đi vừa suy nghĩ. Từ khi Ngân nằm bệnh viện, Luân mới thấy được tình yêu, hay đúng hơn là trách nhiệm lương tâm của mình dành cho vợ. Thúy còn trẻ đẹp, có thể bước thêm bước nữa, còn chàng? Tại sao Ngân đã hy sinh cho chồng con như thế mà chàng lại không bù đắp điều gì cho nàng?
Khi Thúy từ giã ra đi, Luân không giữ lại, chỉ xin lỗi nàng và Thúy cũng nhận lại số tiền của nàng trong trương mục của hai người rồi ra đi.
Luân biết Thúy đau khổ cũng chẳng kém gì chàng, nhưng hoàn cảnh của Ngân, chàng cũng như Thúy, không đành lòng để Ngân đau khổ hơn thêm...
- Anh! Em lạnh quá, em muốn vô nhà.
Luân nhìn vợ âu yếm:
- Được rồi! Anh sẽ vô nhà ngay. Em đói chưa anh lấy gì cho em ăn nghe?
Ngân cầm tay chồng áp vào má mình:
- Anh! Tại sao tự dưng anh thay đổi, chọn em? Giờ Thúy chẳng rõ ra sao hả anh?
Luân nâng cằm vợ lên, tha thiết:
- Em, em có tin rằng giờ đây anh mới biết em đáng được anh yêu hơn không? Thúy cũng rất đáng yêu, nhưng nàng đủ sức để sống một mình; còn em cần phải có anh... Tình cảnh này, anh quyết định chọn em thôi. Anh có bổn phận đối với thằng Tâm nữa.
Nước mắt lăn xuống má, Ngân cầm tay chồng:
- Anh! Em không biết tai nạn này là phước hay là họa cho em. Nhưng biết anh yêu em là em mãn nguyện rồi! Em từng nghĩ có lẽ anh thương hại em thôi. Đừng bao giờ anh xa em nghe anh!
Luân xúc động:
- Không! Cho dù anh có phải cực hơn nữa, anh cũng không xa em đâu! Ngân ạ, em có hiểu tại sao không? Tại anh và Thúy đều đọc được bức thư em gửi cho cô Thủy Tiên ở Việt Nam, nên hiểu được lòng em...
- Tại sao hai người lại đọc được?
Ngân thảng thốt la lên. Luân thở dài:
- Tại thư em gửi đi mà quên dán tem nên bị phát hoàn.
Ngân trầm ngâm một lúc rồi như nhớ ra:
- À, lúc đó, em viết vừa xong thì thấy ông đưa thư tới, quá vội em quên dán tem chắc. Ồ, em đâu có ngờ sự thể...
- Thôi em ạ, có lẽ duyên nợ vợ chồng mình chưa dứt nên mới xui khiến thế này...
Cơn mưa nửa đêm như thác đổ. Luân vén màn nhìn ra đường. Đèn đường vàng vọt hiu hắt, chàng thở dài không biết giờ này Thúy ra sao? Chàng không can đảm đối diện với nàng vì nàng cũng quá cứng rắn, cương quyết chấm dứt liên hệ tình cảm từ ngày Ngân vào bệnh viện. Chàng ngồi dậy, đến bàn viết:
“Thúy, tha thứ cho anh. Con đường em đã chọn cũng đúng ý anh: cần phải có bổn phận đối với Ngân cũng như với Tâm. Đến phút cuối cùng của cuộc đời anh, không bao giờ quên ơn em và thôi yêu em!”
Luân bật diêm đốt tờ giấy chàng vừa viết xong... Chàng tin chắc, bằng tình yêu chân thật của cả hai, ở một nơi nào đó Thúy sẽ cảm nhận được điều này...
ÁI KHANH
VỎ ỐC CÔ ĐƠN
Quỳnh Hoa yêu thương,
Suốt tuần lễ nay anh như lên cơn sốt mỗi khi nghĩ đến phải viết bức thư này cho em. Anh muốn quên đi điều này, tránh né điều mà anh thật lòng muốn mất đi trí nhớ để không còn một chút gì trong ký ức nữa... Nhưng rồi anh phải đối diện với sự thật. Có nghĩa là anh phải viết lá thư này đến em...
Quỳnh Hoa em,
Anh không biết phải đặt em vào cương vị nào trong đời anh? Người vợ ư? Người tình ư? Hay thôi, anh tạm gọi em là cố nhân đi em nhé! Khi đã gọi em hai chữ “cố nhân” tức là anh đã quyết định chấm dứt cuộc tình của chúng mình rồi!
Anh tự động dứt khoát chưa có sự đồng ý của em nhưng anh tin em đọc kỹ thư này rồi sẽ hân hoan chấp nhận vì biết rằng anh vẫn kính yêu em.
Cho anh nhắc lại một lần kỷ niệm êm đềm của chúng mình Quỳnh Hoa nhé!
Lần đầu tiên theo bạn bè về thăm lại quê hương sau hai mươi năm trời xa cách. Bỏ bạn bè lại Saigon, anh len lỏi về quê thăm gia đình, ngang qua bờ sông đầy sỏi trắng, anh như bị chôn chân lại ở dòng sông nhỏ khi thấy em đang ngồi ngâm hai chân xuống nước với dáng vẻ trầm tư. Anh bị thôi miên bởi những ngón chân đỏ hồng của em dưới dòng nước đang xuôi chảy. Em hoảng hốt, lúng túng khi bất chợt nhìn thấy anh đang đăm đăm đứng lặng người nhìn... Rồi anh cũng hoảng hốt xin lỗi sự có mặt đường đột ấy. Người ta gặp gỡ thường tương tư nét đẹp và thanh tú của người thiếu nữ. Riêng anh, anh cũng lấy làm lạ vì sự tương tư khác thường của chính mình.
Rồi vì cùng xóm, ta quen nhau dễ dàng. Bạn bè anh về thăm quê hương hầu như với những ước mơ hưởng thụ. Anh suýt có lần đánh lộn với một người bạn khi nó bảo: “Hãy hưởng thụ để trả thù dân tộc”. Dân tộc mình có gì để mà trả thù? Câu nói vô ý thức ấy đã khiến anh tách rời lũ bạn để về ở hẳn với gia đình. Trong vòng một tháng, một tháng ấy anh không khai thác gì thêm được nơi em ngoài vẻ trầm mặc, ngoan hiền và có vẻ chịu đựng; ba em, một phế binh QLVNCH cụt hai chân, ngồi lê lết trên chiếc mo dày, mẹ em lao lực quá sức đã ho suốt đêm, suốt ngày, phần em từ khi đổi đời đã cởi bỏ chiếc áo mô phạm để buôn tảo bán tần nuôi cha, nuôi mẹ. Gặp em, anh cảm tưởng như là định mệnh vì từ lâu rồi, từ lúc tình đầu anh dang dở, anh quyết không lập gia đình... Nhìn em trong hoàn cảnh thương tâm ấy, anh càng yêu quý em hơn. Anh đã xin phép mẹ anh ngỏ lời xin cưới em.
Đêm tân hôn vui vẻ, tiếp đãi bạn bè nhưng anh vẫn không ngừng theo dõi những diễn tiến nội tâm em... Mặt em trắng bệch, môi em run run khi đứng trước mặt Duy, em nâng ly rượu uống cạn như uống hết đắng cay cuộc đời. Em cám ơn từng người, riêng Duy em không nói lời nào chỉ quay nhìn hướng khác.
Lần đầu tiên uống rượu nên em đã ngủ say đêm ấy. Sự ghen tuông, ích kỷ khiến anh không ngủ được khi nhớ lại thái độ em và ánh mắt buồn diệu vợi của Duy. Anh tò mò lục lạo tìm kiếm dấu tích về quá khứ của em. Không khó khăn gì: trong chiếc vali lớn đựng quần áo mang sang nhà anh trong ngăn vải nhỏ em giấu một bức thư gửi cho Duy nhưng chưa kịp trao. Đọc một lần nhưng anh vẫn nhớ mãi nội dung, anh đã cầm bức thư ấy về Mỹ, anh ghi lại đây để em được đọc lại những gì em đã viết cho Duy: “Duy! Tha thứ cho em và hãy cố quên đi kẻ bội tình. Tuy tha thiết yêu anh nhưng mẹ bệnh quá nặng, nếu không có tiền trị bệnh, mẹ có thể mất. Em không nở nhìn Ba lê lết trên tấm mo cau mỗi ngày, bữa đói, bữa no. Anh thì không làm gì ra tiền, vì sự bất công của xã hội sau khi anh đi cải tạo về, ước mơ sang Mỹ với diện H.O. cũng tan thành mây khói vì anh không hội đủ điều kiện. Em nhận lời cầu hôn của anh Đỗ ở Mỹ về là có lỗi với anh khi bội ước lời thề, nhưng xin anh hãy tha thứ và thông cảm cho em. Ngoài sự lựa chọn này, em không còn có một con đường nào khác. Và em cũng cảm thấy có lỗi với anh Đỗ, do đó em nguyện với lòng giữ mãi sự thủy chung để đáp lại ơn nghĩa. Cúi xin anh lượng thứ cho em.”
Trong đêm khuya, đọc lá thư em anh đã tự trách mình quá hấp tấp, không chịu tìm hiểu sâu vào quá khứ của em. Anh vô tình cướp đi một mối tình của chiến hữu. Đã làm khổ em. Anh thấy Duy xứng đáng để hưởng tình yêu của em hơn anh. Bao nhiêu năm cải tạo về, không còn một chút gì để bám víu ngoài tình cảm của em. Anh lại “cướp” em đi, anh biết Duy sẽ đau khổ lắm. Với ý nghĩ ấy, nên anh đã bảo em rằng anh giữ gìn trong trắng cho em chờ ngày đón em qua Mỹ. Em lại tin anh, vì sự thánh thiện của em nên ngay hôm sau anh đã hấp tấp nhờ người đổi vé máy bay để về sớm hơn dự định vì anh không biết gần gũi em lâu, anh sẽ thế nào...
Đến Mỹ, hình dáng em, tính tình em lại càng nung nấu anh hơn. Những ngày phép còn lại, chiều chiều anh lái xe ra biển nhìn vọng về quê hương... Anh lại chui vào vỏ ốc cô đơn của mình, anh buồn và nhớ em lắm nhưng anh chấp nhận sự hy sinh này vì dù gì anh vẫn còn diễm phúc hơn Duy nhiều.
Anh kèm theo thư này với số tiền hai ngàn đô. Với số tiền này, anh xin làm quà cưới cho em và Duy. Em sẽ cười anh “quân tử Tàu”. Nhưng Quỳnh Hoa ơi! Cho anh được làm một điều mà anh cảm thấy ý nghĩa trong cuộc sống của anh: xoa dịu phần nào khổ đau của dân tộc mình. Một điều anh tha thiết nhất. Hãy quên anh và mong em cũng như Duy được an vui hạnh phúc, đó là trả ơn anh.
Vẫn thương em như người em gái.
Thiên Thu Hận
Luân từ New York sang Florida để tiếp tục học hai năm cuối cùng của ngành y khoa.
Dáng dấp thư sinh nho nhã, thêm giọng nói trầm ấm của Luân đã thu hút Sương ngay lúc ban đầu khi nàng lớ ngớ nơi hành lang thư viện của đại học UF này để hỏi thăm chàng vài thủ tục của nàng mới bước vào năm đầu của ngành dược. Đôi mắt to, đen lay láy của Sương cũng khiến Luân như bị hớp hồn sau đó...
Chỉ trải qua 2 tháng mà đôi bạn đã khắng khít như đã yêu thương nhau từ muôn kiếp trước. Cuối năm ấy, cả hai đồng ý mướn chung... một phòng của khu chung cư này vì nhiều lý do: giảm bớt tiền nhà và quan trọng nhất là bớt mất thì giờ gọi phôn cho nhau, lúc nào cũng “Anh nhớ em quá! Anh yêu em quá!” hoặc “Em chờ từ tối tới giờ. Sao giờ mới gọi em?” v.v... và v.v...
Thấm thoát thế là hai năm trôi qua. Luân sắp làm lễ ra trường. Lần đầu tiên Sương đem Luân về gặp bố mẹ. Thấy tương lai, tư cách và diện mạo của Luân, bố mẹ Sương rất vui mừng cho con gái. Dù cho mẹ đã bỏ cả buổi chiều để nấu ăn nhưng Sương vẫn hết sức nài nỉ mẹ cho nàng dẫn Luân đi ăn bên ngoài để Luân biết luôn thành phố Orlando của nàng...
Tiệm China Town là tiệm ăn mà Sương nghe bạn bè khen từ lâu, lần đầu tiên nàng dẫn Luân vào đây. Nàng theo bạn bè cho biết món nào cũng ngon nên Luân để nàng gọi thức ăn. Nàng gọi một nửa con vịt quay Bắc Kinh da giòn, một dĩa cơm chiên Dương Châu, một dĩa tôm hùm xào gừng... Đặc biệt nàng gọi thêm cho Luân một chai Heineken. Luân cười:
- Sao em biết anh thích tôm hùm?
- Anh kể em nghe lâu rồi!
- Cả chai bia cũng kể?
- Không, em chỉ đoán thôi! Có đúng ý anh không?
- Nếu trật thì anh đâu có ngạc nhiên!
Người hầu bàn vừa khuất, Luân cầm bàn tay thon nhỏ của Sương siết nhẹ:
- Em thật đúng người vợ mà anh mơ ước!
- Sương để yên bàn tay trong tay chàng, lòng bồi hồi xúc động, nàng nghe hạnh phúc ghê gớm...
Một đêm trôi qua, Sương và Luân trở lại đại học UF để chờ cho Sương thi xong môn cuối cùng. Luân để cho Sương học ôn bài vở; chàng thu dọn gọn ghẽ để chờ cuối tuần Sương thi xong là... dzọt! Chàng đã thông báo với Bố Mẹ là sẽ dẫn Sương về giới thiệu cùng gia đình từ lâu và đây là dịp vui mà Luân và cả gia đình chàng đều chờ đợi.
Sáng hôm nay, trước ngày thi một hôm, Sương dậy thật sớm ôm cái cặp đầy sách để vào trường. Nhìn Luân đang thở đều trên giường, Sương không muốn chàng mất giấc ngủ hôn nhẹ lên má Luân; Sương hí hoáy vài chữ “Em vô thư viện học thi, anh đừng chờ. Hôn anh!”.
Đến thư viện chưa đầy 10 phút, Sương sực nhớ nồi súp nàng nấu lửa riu riu đặt trên lò chưa tắt điện, nàng vội vàng lên xe quày quả trở về vì không muốn đánh thức Luân. Mở cửa vào, nàng nghe tiếng cười rúc rích trong phòng ngủ. Sương ngạc nhiên nhìn vào giường, chiếc mền trùm kín, chỉ thấy chiếc mền nhúc nhích. Như linh tính, Sương tới giật chiếc mền ra: Luân và Sa –cô bạn gái cùng ngành của Luân ở phòng lầu trên. Cả hai đang trần truồng như nhộng! Ba cặp mắt mở lớn... cứ người nọ nhìn người kia. Sa vội vàng kéo chiếc mền lên che đậy. Sương, chừng hai phút sau mới hoàn hồn, bỏ vội xâu chì khóa xuống giường, dùng hai tay kéo mạnh cái mền vứt xuống đất... Sa sợ hãi, hai tay ôm lấy ngực; còn Luân mặt cắt không còn giọt máu. Sương chụp vội chìa khóa chạy bay ra khỏi nhà... Luân thẹn thùng không một lời bào chữa. Chàng bỏ Gainsville đi ngay hôm ấy để về New York. Sương bị rớt lần thi đó: hạnh phúc, sự nghiệp tiêu tan.
Bao nhiêu bức thư của Luân gửi cho Sương không cần đọc, chỉ xé vụn ra rồi thảy vào thùng rác. Điện thoại của Luân nàng cũng không bắt. Sương mất hẳn ý chí, gần như điên loạn, nàng đành bỏ ngang việc học trở về nhà với cha mẹ. Nàng khóc vật vã rồi trầm tư không buồn nói năng với ai một lời kể từ ngày đó, mặc cho cha mẹ khuyên lơn cách nào. Mẹ nàng có lần tức giận:
- Con có số phôn nó ở New York không, đưa cho mẹ để mẹ cho nó một trận!
Cặp mắt vô hồn của nàng nhìn mẹ, nước mắt lặng lẽ rơi. Mệ ôm chầm lấy Sương khóc theo.
- Thôi kệ nó con ơi! Con còn trẻ, còn đẹp, còn tương lai quá. Đừng cần nữa con!
Sương cười trong nước mắt:
- Con cần hay không cần, người ta cũng không cần con! Mẹ ơi! Mẹ tại sao vậy hả mẹ? Tại sao? Trời ơi! Tại sao???
Sương ôm lấy mẹ khóc ngất. Mẹ nàng vỗ về con mà cũng nghe được tiếng tim con đập, bà tưởng tượng quả tim con mình như một viên gạch đang được nung nóng và nứt ra lách tách.
Bà đẩy Sương ra bảo:
- Con phải bình tĩnh lại, đưa số phôn thằng đó cho mẹ nói chuyện với nó.
Sương chỉ tay lên bàn:
- Quyển sổ đen đó, mẹ cầm lên có số phôn thứ ba trang đầu tiên đó. Mẹ gọi đi, gọi muốn nói gì thì nói cho đã đi. Con không bao giờ quên được hình ảnh gớm ghiếc đó mẹ ơi!!!
Rồi Sương lại gục đầu xuống bàn khóc.
Mẹ nàng cầm quyển sổ đen và bốc điện thoại lên, vào phòng. Bà nói chuyện chừng mười lăm phút ra bà bảo:
- Mẹ gặp nó rồi!
Im lặng.
- Nó nói nó không còn mặt mũi nào gặp con, nó xin con tha tội.
Lại im lặng, chỉ có tiếng thở đứt quãng của mẹ và Sương. Sương vùng ôm mẹ vừa khóc vừa bảo:
- Mẹ ơi! Con phải làm sao đây hở mẹ?
- Con liệu có tha thứ được không thì mẹ mới liệu nói chuyện với nó!
- Không! Trăm vạn lần con không thể tha thứ. Con sẽ bị ám ảnh suốt đời đó mẹ ơi!
Rồi Sương hấp tấp chạy ra khỏi nhà, nhớ có lần Luân âu yếm căn dặn nàng:
- Lúc nào em có vấn đề gì bực tức, cứ đến ngồi dưới gốc cây, hơi mát từ cây tỏa ra giúp cho em thanh thản lại ngay.
Sương ngồi cả ba mươi phút mà chẳng thấy gì ngoài hình bóng chập chờn của Sa và Luân. Nàng lại khóc. Không biết hôm nay là lần thứ mấy nàng rơi nước mắt. Một bàn tay ai đặt lên vai nàng, quay lại mẹ nhìn Sương buồn bã:
- Con về đi con! Con cứ như vậy hoài thật mẹ chẳng yên tâm chút nào cả con ạ!
Sương gượng cười với mẹ, đứng dậy theo mẹ ra về, mẹ hỏi:
- Bộ con không tính học nữa hay sao? Còn vài năm nữa con hãy cố gắng lên con!
Không biết phải trả lời sao cho mẹ đừng buồn, nàng tránh né:
- Mẹ! Hôm nay con phải lên trường còn gởi máy hút bụi và ít đồ đạc con còn gởi ở văn phòng nhà trường nghe mẹ!
Rồi nàng vào phòng tắm, vốc nước rửa mặt, dùng lược cào cào vài cái, nhìn gương mặt hốc hác của mình trong gương, nước mắt lại đoanh tròng. Vứt mạnh cái lược vào “sink” nàng lẩm bẩm:
- Còn gì nữa đâu? Làm đẹp với ai nữa không biết!
*
Lái xe hơn ba tiếng mới đến trường mà Luân với nàng đã học hai năm qua. Ra khỏi xe nhìn quanh: Đâu cũng là kỷ niệm. Đây là dãy song sắt đ1889
CÁNH HOA RƠI
Từ ngày bố đem người mẹ kế về ở chung Thảo bị đòn liên miên. Tất cả việc gì Thảo làm cũng có lỗi với bà dì ghẻ cả.
Chiều nay, như bao nhiêu chiều khác, Thảo ôm đống quần áo dơ ra hè giặt giũ. Bố đi làm chưa về, bà mẹ kế nằm nghe cải lương ở chiếc sập gụ ở nhà trên. Tiếng cải lương văng vẳng xuống phía sau, Thảo vừa chà xát vừa suy nghĩ miên man...
Bỗng Thảo nghe tiếng la chói lói của người mẹ kế ở nhà trên. Thảo ngừng tay nghe ngóng. Nàng nghe bà la bài hãi:
- Thảo! Thảo! Con Thảo đâu rồi?
Thảo vội vàng rửa vội xà phòng đang dính ở tay chạy lên:
- Thưa dì, con đây!
- A! Mầy đừng đóng kịch. Tao đang nghe cải lương mầy lấy cái radio chạy đi đâu rồi làm bộ chạy vô đây?
Thảo ngơ ngác:
- Thưa dì, dì nói cái gì con không hiểu?
- Tao hỏi mầy tao đang nằm nghe cải lương có phải mầy lấy cái radio của tao không?
Thảo run rẩy:
- Dì nói gì lạ quá! Con đang giặt quần áo sau hè mà!
Bà dì ghẻ và Thảo nhìn ra cửa, thấy cửa mở tung có lẽ tên trộm lẻn vào lúc bà đang ngủ lơ mơ, nhưng bà dì ghẻ của Thảo vẫn quả quyết:
- Tao thấy dáng con gái. Chắc mầy lấy rồi chuyền tay cho đứa nào rồi...
Thế là Thảo bị ăn đòn bao nhiêu roi vọt, quanh xóm chạy qua ngăn cản nhưng chỉ là cho bà dì ghẻ của Thảo tức giận hơn thôi. Chiều đó, bố đi làm về, Thảo lại ăn thêm một trận đòn thập tử nhất sinh, Thảo đau đớn khi nghe bố bảo:
- Con súc sinh! Ra khỏi nhà tao đi! Đi đi! Đi cho khuất mắt tao...
Bà mẹ kế chỉ chờ có thế, đến mở tủ lôi tất cả quần áo rách rưới của Thảo vứt bừa xuống đất và bảo:
- Cha mầy còn chịu mầy không nổi, huống thay là tao. Đi liền cái đi!
*
Đêm đầu tiên, Thảo sống đầu đường xó chợ với gói áo quần trên tay, thể xác với bao nhiêu vết roi bầm tím của bố và người dì ghẻ gây ra. Không một xu dính túi, Thảo nhớ rất rõ, lúc đã đuổi Thảo, bà dì còn ngăn lại lục soát nàng lần cuối vì sợ nàng có đánh cắp gì không. Bà bảo:
- Ra ngoài mầy cũng bán được cái radio, tha hồ xài!
Nghe thế, bố nàng tức giận:
- Chắc mầy lấy cái radio dì mầy mới nói thế!
Thảo kêu oan bao nhiêu cũng chỉ bằng thừa. Cuối cùng nàng đành phải ra đi...
Sáng tinh mơ, Thảo còn nằm co ro ở một chiếc khạp thì nghe tiếng khàn khàn của một người đàn bà:
- Nầy! Con nhỏ kia, chỗ người ta buôn bán mà mầy nằm đó ngủ? Dậy! Đồ quỷ!
Thảo bật tung người dậy, lễ phép:
- Cháu xin lỗi dì, tối qua cháu bị bố mẹ cháu đuổi đi, chẳng biết ở đâu nên cháu ngủ đại ở đây!
Bà ta nhìn Thảo chăm chăm:
- Mầy làm gì mà bị đuổi?
Thảo trào nước mắt, kể lể đầu đuôi. Bà ta vừa đặt gánh khoai lang xuống khạp vừa nghe chuyện. Bà thở dài:
- Mầy ăn uống gì chưa?
- Dạ chưa. Cháu đói từ hôm qua tới giờ!
Bà ngần ngừ lựa cho Thảo hai củ khoai lang còn bốc khói vừa bảo:
- Ăn đi! Đồ quỷ, chưa mở hàng mà gặp thứ như mầy chắc ế cả ngày.
Thảo mừng rỡ, kẹp quần áo vào nách đưa cả hai tay trịnh trọng đỡ hai củ khoai của người bán hàng. Bà bán khoai nửa như tiếc, nửa như thương, bà la lên:
- Thôi đi chỗ khác cho tao buôn bán. Còn cái thằng cha mầy cái ngữ mê vợ bé có ngày trời cũng vật cho chết!
Chiều tối, Thảo cứ lang thang chẳng biết đi đâu, cuối cùng lại quay về khạp cũ, gặp bà bán khoai lang còn ở đó đang xếp dọn để ra về. Thấy Thảo, bà có vẻ dịu lại:
- Nè! Có phải mầy là con nhỏ hồi sáng không?
Thảo mừng rỡ:
- Dạ! Cháu đây dì!
Bà lục mấy củ khoai nguội ngắt trao cho nó:
- Nè, ăn đi.
Thảo đỡ lấy đưa vào miệng nhai ngấu nghiến. Bà nhìn nó một lúc rồi hỏi:
- Tối nay mày ngủ đâu?
Thảo vừa nhai vừa lúng búng trả lời:
- Dì cho con ngủ đỡ đây một bữa nữa, mai con tìm chỗ khác nghe dì!
- Thôi, theo tao về nhà. Cho mầy ở đỡ đó rồi xin đi làm thuê làm mướn gì cho ai chừng nào có chỗ rồi đi!
Thảo nhìn bà bán khoai lang trân trối, muốn nói một lời gì để diễn tả sự mang ơn, nhưng cổ nó nghẹn lại, mắt nó đỏ hoe. Bà bán khoai hiểu ý, quẩy gánh lên vai rồi bảo:
- Thôi đi!
*
Chui vào căn nhà tăm tối, ẩm thấp nhưng Thảo thấy ấm áp lạ thường. Nó đứng tần ngần với gói quần áo trên tay. Bà bán khoai bảo:
- Ra phía sau có buồng tắm đó, mầy tắm đi cho sạch sẽ.
*
Khi tắm xong, bước vào thấy bà đang lui hui thổi lửa nấu cơm, nó bảo:
- Dì đi tắm đi, để con coi chừng nồi cơm cho.
Trong bữa cơm, Thảo biết bà Năm bán khoai chết chồng cả mấy chục năm, có đứa con gái gả chồng xa và chồng nó cờ bạc, rượu chè be bét, cuộc sống cơ cực nên ít có dịp về thăm bà. Bà kết luận:
- Có lẽ tao thấy mầy khổ như con gái tao nên tao thương. Nhưng tao cũng sống khổ lắm, mầy cũng nên đi kiếm nhà nào ở cho sướng tấm thân đi! Mai tao cho mầy theo ra chợ, tao hỏi giùm mấy người đi chợ coi ai cần người ở không.
Thảo cảm động trước tấm lòng của bà Năm, nó bảo:
- Con cám ơn dì nhiều lắm! Con sau nầy có đi ở cho ai con cũng lui tới thăm dì.
Bà Năm ầm ừ cho qua chuyện. Đêm đó, Thảo ngủ rất ngon. Sáng ra, nó phụ bà Năm nấu khoai, chất vào rổ rồi theo bà ra chợ ngồi bán... Ba ngày trôi qua, gặp ai bà Năm cũng hỏi giùm nó để xin việc làm. Cuối cùng, bà hỏi nhằm ngay một người đang cần người giúp việc coi sóc nhà cửa để bà ta đi buôn bán hàng chuyến Saigon - Đà Lạt...
Số của Thảo lẽ ra được sung sướng lắm, nhưng không may cho nó: bà chủ nhà có đứa con trai quá hoang đàng, trong một đêm bà chủ vắng nhà nó đã dụ dỗ Thảo vào những chuyện trai gái.
Chẳng bao lâu, Thảo mang thai. Kết quả đứa con trai hoàn toàn phủ nhận tội lỗi và bà chủ nhà là người buôn bán nên tin dị đoan, sợ xui xẻo đã đuổi Thảo đi... Cũng thời gian ấy, Thảo gặp lại bà dì ghẻ ở một cửa hàng, vì chưa biết Thảo đang mang thai, bà hối hận và muốn Thảo trở về vì sau khi đuổi Thảo đi một thời gian, có người gặp được thằng bé trong xóm đi bán chiếc radio mà bà ta nghi cho Thảo đánh cắp. Thảo thì đã lỡ mang thai nên trốn biệt.
Sau, Thảo xin được một chân quét dọn ở sở Mỹ. Từ khi có việc làm với đồng lương kha khá, người con trai đã dụ dỗ nàng đến mang thai lại ve vãn kêu gọi nàng quay về, nhưng tránh những ngày có mẹ cậu ta ở nhà. Quá nhẹ dạ và bản chất thủy chung, Thảo lại lén lút mướn nhà ở với cậu con trai đã phũ phàng với mình...
Khi bụng nàng đã lớn, nàng vẫn phải đi về căn nhà đã mướn riêng với người chồng bất đắc dĩ... Cuộc sống lén lút cuối cùng cũng đến tai bà chủ cũ của Thảo. Bà chấp nhận cho Thảo về nhưng cũng như cương vị của một người làm...
Khi sanh đứa con gái, mặt mũi giống tạc cha nó nên bà chủ của Thảo cũng nguôi giận để... ẵm cháu.
Sau đó, Thảo vẫn đi làm cho sở Mỹ. “Gái một con trông mòn con mắt”, người chồng hờ bắt đầu ra mặt ghen tương, hành hạ Thảo và bắt Thảo nộp hết tiền bạc. Có một đêm Thảo đi làm về khuya, bắt gặp chồng đang quàng tay ôm một cô gái đi trước mặt mình. Thảo không nhịn được, xông đến làm dữ. Chồng nàng chẳng những che chở cho tình nhân, còn đánh đá Thảo chúi nhủi xuống đất. Về đến nhà, anh ta còn đập phá, vứt đồ đạt xuống đất ào ào...
Bà mẹ chồng của Thảo lúc ấy cũng lớn tuổi rồi nên ở nhà trông cháu, buôn bán vớ vẩn không còn đi hàng chuyến như trước. Thấy con trai giận dữ, bà ngạc nhiên:
- Chuyện gì vậy?
Thật bất ngờ cho Thảo khi chính miệng chồng thốt lên:
- Nó đi với trai tui bắt gặp tại trận!
Thảo lảo đảo, không ngờ tình thế lại quay ngược về phía mình. Bà mẹ chồng nhìn Thảo khinh bỉ:
- Đúng là cái thứ mất nết! Đi ra khỏi nhà tao ngay.
Bao nhiêu oan ức không thể giãi bày, Thảo vừa khóc, vừa gom quần áo rồi ôm con bước ra khỏi căn nhà mà Thảo cảm thấy có lẽ chết đi nàng cũng không bao giờ quay trở lại...
Và quả thật, sau đó Thảo “mất nết” thật. Thảo buông thả cuộc đời, không còn muốn giữ gìn và Thảo không còn tin vào bất cứ một người nào! Sau đó Thảo xin vào làm ở một vũ trường.
Dòng đời đưa đẩy, Thảo gặp Eric - một người lính Mỹ - trong một đêm tối trời Thảo say lảo đảo từ vũ trường về nhà...
Eric cũng bị vợ lừa dối nên hai tâm hồn đi đến thông cảm. Rồi từ đó họ yêu nhau. Cuộc chiến năm 75 xảy ra tàn khốc, Eric tìm mọi cách để đưa Thảo sang Hoa Kỳ. Cuộc vận động với thượng cấp thật gay go, cuối cùng Thảo được chấp thuận đi Mỹ cùng Eric, nhưng đứa nhỏ hai tuổi không được đi cùng vì trên pháp lý không có sự liên hệ gì với Eric. Sợ hãi trước những tin đồn về những người có quan hệ với người Mỹ, Thảo đành lén đem đứa con còn nhỏ trong lúc còn say ngủ đặt trước cửa nhà chồng cũ cùng với một lá thư cầu khẩn, hứa hẹn...
Đứt ruột vì xa con, hối hận vì nông nổi, Thảo đến Hoa Kỳ như một người mất trí. Eric cảm thương hoàn cảnh nên hết lòng chăm sóc, an ủi nàng; vài năm sau Thảo mới hoàn hồn lại. Thế rồi vì cuộc sống, Thảo cũng kiếm được việc làm lao động với vốn liếng kiến thức và tiếng Mỹ ít ỏi của nàng.
Mất liên lạc với nhà chồng cũ vì Saigon đổi chủ, Thảo dồn mọi nỗ lực trong một thời gian dài với hy vọng tìm lại đứa con gái thương yêu. Nàng đích thân về Việt Nam tìm kiếm gia đình chồng. Cuộc tìm kiếm thật vất vả nhưng cuối cùng Thảo cũng tìm gặp lại người con gái thương yêu ngày nào, bây giờ đã trở thành một cô gái khôn lớn, biết mánh mung làm ra tiền; ngoài sự giả dối, oán hận ra, Thảo chẳng được gì từ phía con gái và gia đình chồng cũ.
Cuộc đời Thảo thật đáng thương, nàng tự ví mình như cánh hoa trong cơn lốc. Khi Eric bị tàn phế một phần thân thể sau một tai nạn xe, Thảo một mặt chăm sóc chàng để trả ơn xưa, một mặt Thảo bị gia đình chồng cũ dùng đứa con gái như một khí cụ để lợi dụng nàng. Bao nhiêu tiền bạc, đứa con gái không hiểu đã suy nghĩ thế nào cứ rút tỉa của nàng đến kiệt quệ, ai biết chuyện cũng tức giận và khuyên nàng giúp đỡ đến một mức độ nào thôi... Nhưng mặc cảm tội lỗi khiến nàng cứ vẫn cố gắng chắt chiu từng đồng để gởi về cho con... Nhìn thân thể gầy còm, kiệt lực của Thảo vì chăm sóc Eric, một mặt lo toan cho con gái ở Việt Nam không ai là không thương cảm và rất cảm phục đức độ của Thảo và chỉ biết nguyện cầu cho gia đình chồng cũ và đứa con gái ở Việt Nam biết hồi tâm và đừng vì chuyện cũ cứ lợi dụng sức lực của chị đến kiệt quệ, và Eric người ơn của Thảo sớm phục hồi sức khỏe để đời Thảo bớt đắng cay.
*
Biết bao giờ cánh hoa rơi kia mới không còn bị những cơn lốc phũ phàng đưa đẩy???
THÂN PHẬN
Hận đưa tay ôm đầu rồi lại bịt tai để khỏi nghe những tiếng quát tháo bên ngoài, nhưng những âm thanh lồng lộng vẫn không làm sao xua đuổi được: “Đồ mọi đen, mầy không chịu ra đây còn ở trong đó thì chết với tao!” Cuối cùng Hận cũng phải bước ra ngoài đón nhận những cái tát bỏng má, những cái cú đau điếng của chị Loan. Sau khi đánh được Hận, cơn giận của chị cũng nguôi ngoai phần nào, chị ra lệnh: “Lo ra cắt cỏ đi cho rồi, còn đứng đó nữa hả!”. Hận lủi thủi bước đi, hai tay che đầu mang vẻ nhẫn nhục vì sợ chị Loan giận bất tử.
Hận uể oải đẩy chiếc xe cắt cỏ nặng trịch, cũ mèm ra sân và cố sức kéo sợi dây cho máy nổ. Năm sáu lần máy mới ì ạch nổ lên vài tiếng rồi tắt ngấm, Hận đưa tay quẹt mồ hôi rồi lại kéo nữa, may mắn chỉ mới ba lần nữa máy mới nổ đều. Trời Florida oi bức, rít rát thật khó chịu, Hận đẩy xe cắt cỏ vòng ra sân và chăm chú làm việc dưới nắng gắt.
Khi Hận tạm nghỉ, dòng suy tư lại cuộn lên trong lòng: Chỉ mới ba tháng thôi mà cuộc đời của Hận đã sang một ngả rẽ khác. Nhớ lại khoảng một năm trước, còn chui rúc trong mái tranh nghèo với bố, mẹ và năm anh chị em, còn được tự do buôn bán vặt vãnh dẫu phải thức khuya dậy sớm, kiếm tiền giúp cho bố, mẹ. Theo những người quen kể lại trước kia mẹ của Hận làm lao công cho một cơ quan Mỹ ở Việt Nam, một buổi chiều chạng vạng tối, hết ca mẹ hấp tấp ra về, vừa đến một hẻm vắng mẹ bị một tên Mỹ đen say rượu lôi vào hẻm vắng hãm hiếp và sau đó thì Hận ra đời. Mẹ đã đặt tên Hận ngụ ý trút tất cả hận thù của mình cho tên lính Mỹ vô danh kia. Hận ra đời giữa sự ghét bỏ, khinh khi hoàn toàn của mọi người từ gia đình đến xã hội. Nhưng chỉ có riêng mẹ là Hận thấy được sự mâu thuẫn giữa tình thương và hận thù. Đã nhiều lần bị bố đánh oan vì thiên vị các anh chị của Hận, mẹ vội ôm Hận khóc rấm rứt, rồi khi nhìn kỹ mặt Hận mẹ lại xô nàng ra... Những lúc như thế tim Hận nhói buốt, nàng cảm thấy đau hơn cả những lằn roi rướm máu của bố. Nhưng rồi tình mẹ thương con bao giờ cũng vô bờ, vô bến. Mẹ âm thầm nuôi nấng Hận lớn lên cũng thành một thiếu nữ như ai, song mỗi lần soi gương thấy cặp môi hơi dày, đôi mắt trắng dã và đầu tóc xoắn tít thì Hận chỉ muốn đập phá hết gương trong nhà.
Khi Hận lớn khôn, mẹ bỏ ra một số vốn nho nhỏ để ngày ngày Hận cùng với hai chị lớn mở hàng giải khát ở ngay đầu ngõ. Có đồng ra, đồng vào trong gia đình vui vẻ hơn, bố cũng bớt gay gắt khá nhiều làm Hận cảm thấy vui sướng trong lòng.
Đến một hôm, Hận đang lúi húi đếm những trái chanh từ một chiếc cần xé lớn qua rỗ của mình ở vựa chanh của chủ thì có một bà khách hơi lớn tuổi, ăn mặc sang trọng nhưng đôi mắt hơi dữ, tự nhiên đến sát bên Hận khều tay Hận và bảo:
- Nầy cháu, cháu tới đây bác nói cháu nghe chuyện nầy, lẹ lên!
Hận ngơ ngác:
- Bác muốn hỏi gì?
- Đi tới đây rồi bác nói.
Hận không hiểu chuyện gì cũng trút ào rỗ chanh vào lại cần xé, quay qua nói với chủ vựa:
- Chút nữa tôi trở lui nghe bà!
rồi tất tả theo bà khách đi trước. Hận theo bà ta vào một tiệm hủ tiếu sát lề đường, trong lòng nàng bao nỗi thắc mắc dâng lên. Bà ta dịu dàng bảo:
- Cháu ăn mì nhé!
Không đợi Hận trả lời, bà ta ngoắc tay gọi người bồi bàn:
- Nè, cho tôi hai tô mì cọng nhỏ, hai ly nước chanh đi!
Hận chưa kịp hỏi, bà ta đã nói trước:
- Cháu muốn đi Mỹ không?
Đã từ lâu, Hận nghe rất nhiều người kể về những người giàu đi mua con Mỹ lai đen, trắng rồi làm giấy tờ để họ được đi theo; nay bà khách vừa hỏi thì Hận hiểu ngay. Sau khi ăn uống xong, bà khách cho Hận 100$ hấp tấp bảo Hận về nhà thử hỏi ý kiến bố mẹ xem sao. Nàng lưỡng lự nhưng rồi cuối cùng chấp thuận vì Hận nhớ có lần mẹ đề cập đến vấn đề nầy và ao ước ước Hận được đi Mỹ để gia đình đỡ khổ hơn. Cuộc gặp gỡ chớp nhoáng có lẽ của định mệnh và đưa đến kết quả ngoài sự dự đoán của Hận. Nghe nàng kể lại mẹ thì ngần ngừ nhưng nhìn sự hớn hở của bố cùng các anh chị em của Hận khi nghe bà khách trả giá 3 lượng, Hận đành chấp nhận số phận. “Ba lượng vàng cả nhà ra sức kéo cày cả đời cũng không có “, Hận thầm nghĩ... Từ đó, cứ vài hôm bà ta lại đến dẫn Hận đi lo giấy tờ và đều đem theo cá thịt, có khi sắm cả quần áo cho Hận và bảo nàng gọi bằng mẹ. Cả nhà vui nhộn hẳn lên trước sự sung túc nầy khiến cho Hận cảm thấy niềm an ủi; bù lại những ngày bị đòn vọt, hất hủi.
Không rõ bà Linh, tên bà ấy chạy chọt cách nào mà chỉ 8 tháng sau là bà ta đến dẫn Hận đi. Hận từ biệt gia đình trước nỗi đau khổ, dày vò của mẹ và các anh chị em quây quần nắm tay quyến luyến. Bố quay nhìn chỗ khác rồi bảo “Thôi con đi, qua đó cố gắng thường xuyên viết thư về cho gia đình!” Hận đi trong nước mắt của chia ly, buồn tủi.
Chuyến máy bay đã đem Hận sang một chân trời mới lạ. Hận về nhà mẹ nuôi với hai người chị xinh đẹp sang trọng nhưng vô cùng kênh kiệu, độc ác. Bây giờ Hận mới hiểu ra họ chỉ mua Hận với mục đích làm phương tiện cho họ ra đi chứ không có một chút tình người. Họ bắt đầu kể lể những tốn kém đã đem đến cho gia đình Hận và họ cho biết sẽ đòi lại qua thân phận tôi tớ của Hận. Thế là Hận trở thành con tin của họ.
Đau khổ hơn hết là hai chị em Loan, Phượng trẻ đẹp mà tiếng Mỹ lại lưu loát, mỗi khi người bảo trợ đến chẳng rõ hai chị nói điều gì mà họ thường nhìn Hận với cái nhìn mất thiện cảm. Thậm chí Hận đọc được cả sự ghét bỏ trong ánh mắt họ nữa...
Máy cắt cỏ ngừng nổ, cắt đứt dòng tư tưởng và cuốn phim đời, nàng đẩy máy vào bóng râm, châm thêm dầu rồi tiếp tục công việc.
Hôm nay sinh nhựt con trai người bảo trợ, cả gia đình được mời đến dự, Hận cũng được diện một bộ đồ mới ngồi ngoài hiên chờ xe, thì Loan sai lấy nước và Phượng sai lấy giẻ lau đôi giầy bụi bám. Rồi tiếng the thé của mẹ nuôi bảo tắt điện, đóng cửa... Hận xoay tới xoay lui muốn té xỉu.
Lúc xe vừa đậu, cả nhà ào chen lên, Hận rụt rè lên sau chót. Xe nhỏ, nàng lại ngồi sát bên chị Phượng khiến chị cứ né sang bên kia và đưa tay bịt mũi như Hận hôi hám lắm khiến cho hai đứa bé ngồi băng trước tò mò nhìn rồi cười rúc rích làm Hận vô cùng tủi thân. Hai tay bấu chặt vào mép ghế và nàng cố xích ra sát cánh cửa hơn. Hận tức tối mình không biết tiếng Mỹ để nói bao nỗi niềm cho người bảo trợ hiểu rõ hoàn cảnh và tâm sự của mình.
Cả nhà đến nơi thì mọ
i người đã đông đủ, tiếng nhạc du dương, mời gọi... Hận chóa mắt trước sự lộng lẫy của căn nhà. Giờ ăn đến, Hận cũng nối đuôi sắp hàng cầm dĩa lấy thức ăn bày biện thực đẹp mắt nhưng Hận ăn không được một món nào ngoài cánh gà chiên. Ăn xong, họ tụ lại nói chuyện. Hận vô cùng buồn tủi vì lạc loài: ”Biết nói mà không nói được, tai nghe được lại chẳng hiểu họ nói gì!” Bỗng sau khi vài lời nói của con trai người bảo trợ, khách khứa vỗ tay rầm rầm, rồi thì tiếng ghế xô đẩy. Sau cùng Hận hiểu ra họ dẹp chỗ để nhảy đầm. Đèn được tắt bớt, một khung cảnh mờ ảo hiện ra .... Tiếng nhạc xập xình, từng cặp kéo nhau ra sàn. Chị Loan được con ông bảo trợ mời nhảy trước tiên, rồi đến chị Phượng và ông bảo trợ đến mời mẹ nuôi... Hận ngồi coi cảm thấy cô đơn lạc lõng trước từng cặp dìu nhau tình tứ, âu yếm. Trong lòng Hận cũng nổi lên những khát khao, thèm muốn... Nàng thầm hỏi tại sao cũng một kiếp người mà ta lại hẩm hiu thế này? Trong bóng tối mắt Hận càng mờ đi... Những giọt lệ nóng bỏng âm thầm rơi rớt...Hận nghe đâu đây lời của mẹ đã nói với mình “Con ạ, cái nết đánh chết cái đẹp. Tuy con không đẹp nhưng con nết na thế nầy mẹ tin chắc rồi con sẽ có một tấm chồng xứng đáng!” Lệ rơi bao nhiêu, lòng càng nghe chua chát bấy nhiêu theo lời của mẹ. Lần đầu tiên Hận bừng lên oán mẹ: Tại sao mẹ không cho Hận được chết đi từ trong trứng nước để cho đời Hận bớt đi đau khổ triền miên?
Cuộc đời buồn thảm của Hận cứ theo ngày tháng qua đi... cứ cuối tuần theo gia đình mẹ nuôi đến nhà thờ dự lễ và làm những công tác từ thiện khác. Tấm lòng khoan dung và nhẫn nại của Hận dần dần mọi người trong nhà thờ thấy được và họ thay đổi cách cư xử với nàng. Rồi cuối năm đó hai chị Loan, Phượng lên xe hoa về nhà chồng... Hận vẫn ở lại với mẹ nuôi, tấm lòng hiếu thảo của Hận đã cảm hóa được bà và bà đã thực sự thương yêu Hận hơn kể từ khi hai người con gái ruột theo chồng...
Chiều nay, ngồi giữa đám trẻ em trong nhà thờ Hận tận tâm chỉ dẫn cho các em tô màu trong lúc bố mẹ các em còn đang dự lễ. Lòng Hận rộn lên một niềm vui. Nàng đưa mắt nhìn lên cây thánh giá và thầm cám ơn Chúa đã cho nàng niềm hạnh phúc hôm nay...