Vầng Trăng Bé Bỏng
Anh dọc theo sông Cả
Nước mênh mông tận trời
Đi tìm đồng xu nhỏ
Chiều xưa em đánh rơi
Đồng xu nằm khuất nửa
Bên bờ em rong chơi
Như vầng trăng bé bỏng
Gác trên nhành cỏ tươi
Bỗng bàng hoàng tỉnh dậy
Giấc mơ chết trong đời
Bắt Nhốt Con Tim
Chỉ vu vơ mà cũng thành nổi nhớ
Nhè nhẹ vào giấc ngủ mổi đêm về
Thật khó hiểu đâu ai nào hò hẹn
Mà hình như hai đứa quá đổi gần
Chẳng ý tình mà cũng thấy bâng khuâng
Nghe hờn giận khi một ngày chẳng gặp
Nổi nhớ nhung cứ tràn dâng đầy ắp
Dường như ta đã cảm ý thơ tình ?
Chợt mỉm cười cái ý nghỉ linh tinh
Xa xôi vậy thương yêu gì kia chớ
Nhưng trái tim cứ như là trẻ nít
Chỉ làm theo ý nghỉ của riêng mình
Chắc tại ta, cô chủ khờ dể tính
Nên con tim thơ thẩn mãi quên về
Để tối nay ta đợi nó ngủ mê
Bắt nhốt lại hông cho tương tư nửa !!!
oOo
Tại mẹ đó sao mà hà tiện quá
Sinh ta ra chỉ tặng một trái tim
Làm cho ta giờ đây thiệt là phiền
Giấu thì uổng, cho thì ta sợ mất
1486
Nỗi Niềm Rất Xưa
Ngả nón chào mùa Xuân đi qua
Cô sáu tuổi không cười
Đôi bím thơ ngây
Gửi tiếng lòng trên má hây hây
Nếu ai hỏi
Cô cúi mặt
Sương một ngấn
Đong đầy
Lạ lẫm như giòng sông
Trôi buồn tênh
Như mưa giăng ngang nhánh sầu đông
Như thời gian bay mải miết
Én lượn thinh không
Vàng diệp héo hon
Cô không thể hiểu sao môi đỏ
Mầu dâm bụt
Sao cây lá run run
Mầu xanh quạnh quẽ
Sao khung trời bỗng tím
Sữa nào tuôn giữa hai máng vôi
Trắng trong
Mới sáu tuổi
Cô ngửa mặt ôm khối sầu
Bỏng cháy
Kia con nắng lạ thắp đuốc bàng hoàng
....................
Nửa đêm thức giấc
Cô gõ cửa mùa Xuân cũ
Nỗi xưa còn ghi
Dấu chân mây924
Cánh Phượng Hồng Thuở Ấy
Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ
Dấu chân xưa ai để lại sân trường
Ta có một thời yêu không dám ngỏ
Ngày chia tay em chợt đẹp lạ thường
Bốn năm em vẫn làm kẻ lạ
Mỗi ngày chân giẫm nát hồn tôi
Tôi như ngọn gió ngoài song cửa
Mang chút bụi buồn đi xa xôi
Có lúc hồn tôi bừng tỉnh ngộ
Em vẫn là em giữa mọi người
Hỡi ôi, ánh mắt vô cùng lặng
Mà ở trong tôi gió ngợp trời
Tôi với em chỉ là khoảnh khắc
Nhưng tình yêu thì bất tận trong đời
Em cũng như muôn người con gái khác
Cớ vì sao môi cháy đỏ lòng tôi ?
Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng tiếc
Mắt ai xưa chợt thức giữa sân trường
Tự trách mình chẳng nói được yêu thương
Ðể bay mất cánh phượng hồng thuở ấy.
816
Bàn Tay
Khi tay em trong tay anh
Kẻ nào dị nghị sẽ thành người dưng
Mắc mớ gì phải quan tâm
Miễn sao ta nắm không lầm tay ai
Tay mà đút túi rất gầy
Có đôi chắc chắn bàn tay hồng hào
Tội gì không áp vào nhau
Đợi cho sợi tóc bạc đầu thì buông...2933
Dầm Mưa
Mưa rơi đấy, nhưng đừng đưa em nhé,
Có nghĩa gì khi mình đã chia phôi
Anh tàn nhẫn, còn em giấu ngậm ngùi,
Trời mưa đấy, chứ không phải em khóc ...
Lâm thâm ướt mấy hạt buồn trên tóc,
Anh về đi, chắc em chẳng cần che
Mưa từ nay sẽ giăng phủ bốn bề,
Chứ không chỉ đêm nay anh từ giã ...
Anh khẽ cúi đạt môi hôn vội vã,
Xe rẽ đi trong màn nước bụi mờ ...
Trách quạt nước sao vô tình làm ngơ,
Không cho em thấy rõ anh lần cuối ...
Em bơ vơ, phố khuya mưa lầy lội,
Có giọt nào thấm áo ướt vào tim,
Em nghiêng tóc giấu những chút lệ mềm,
Thoáng ngây ngô ràn ra khỏi mi mắt ...
Anh mới đi mà trần gian đổi khác,
Phố dài thêm, và mưa giọt buồn hơn,
Mưa thượng giới đang tuôn chảy về nguồn,
Còn em lạc, nên dầm mưa đêm vắng ... 1504
Ca Dao Vọng Về
Chờ em từ bấy tới giờ
lại làm ra vẻ tình cờ qua đây
tình cờ gió thổi lá bay
hóa ra đã hẹn từ ngày chưa quen
2
Chao ... đêm đẹp biết chừng nào
vẫn xin em chớ làm sao giữa trời
sáng hoài mà chẳng có đôi
đẹp như trăng cũng lẻ loi khuyết tròn
3
Bảo rằng nói một lời đi
lại thôi ... nào đã có gì với nhau
nhùng nhằng những chuyện chi đâu
gần xa như bạn như bầu thế thôi
4
Ngả bàn tay nhớ bàn tay
hương thơm buổi ấy thoáng bay trở về
nói nhiều cũng chỉ mình nghe
nhớ nhau mình lại vuốt ve tay mình...
1501
Bài Thơ Chưa Hoàn Thành
Đêm nhớ em, em có tin không?
Em như chiếc gối rúc trong lòng
Nào ai biết trăm con chim mộng
Vây kín đầu giường anh hát rong
Ngày nhớ em, em đã tin chưa?
Em như sen đẹp tự nghìn xưa
Vái trời ao mọc ngay bên cạnh
Em nở thành thơ suốt bốn mùa
Mốt nhớ em, biết nhớ hay không?
Mới ngày, đêm đã đủ tê lòng
Thôi nghe đừng nhớ, thôi đừng nhớ
Lỡ mai này con sáo sang sông...
Trái Tim Mắc Cạn
Dòng đời con nước vèo qua
Trái tim mắc cạn trong tà áo bay
Cỏn con một sợi lông mày
Mà đem cột trái đất này vào anh.1525
Con Đường
Khi anh đi với người yêu
Chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi
Con đường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác em
Hàng cây nay đã lớn lên
Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau
Hai ta ai biết vì đâu
Hai con đường rẽ xa nhau xa hoài
Nếu cùng người mới dạo chơi
Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu
Có Khi Nào
Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đã đi lướt qua nhau
Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu
Nguyện Yêu Em Dù Cuộc Sống Hoang Đường
Sống và chết chỉ khác nhau hơi thở
Sao mà sầu ghê gớm quá phân ly
Sống và chết chỉ cách nhau lớp đất
Sao muôn đời chia kẻ ở người đi
Anh vẫn nhớ một lần mơ thấy chết
Nằm khóc ròng thê thảm dưới mồ sâu
Đêm bất tận đầy cô đơn sợ hãi
Và tiếc thương thêm dằng dặc mối sầu
Khi em đến quì bên mồ than khóc
Anh dỗ dành tiếng mất giữa hư không
Còn gì buồn hơn nhìn em đau khổ
Bất lực nằm im tan nát cõi lòng
Anh muốn ngồi dậy chọc em kinh ngạc
Cười nói rằng chỉ giả bộ giỡn chơi
Còn gì vui hơn người chết sống lại
Còn gì quí hơn có nhau trọn đời
Cuối giấc mơ anh sợ mình đã chết
Nên vội vàng rán tỉnh giấc chiêm bao
Không dám ngủ anh thức luôn đến sáng
Nằm ôm em lo sợ chuyện mai sau
Khủng khiếp quá biết bao giờ chết thật
Chỉ chết mơ mà đã lắm bi thương
Anh nâng niu từng phút giây sống sót
Nguyện yêu em dù cuộc sống hoang đường
Nhớ Một Người
Thức trắng đêm nay nhớ một người
Một người tôi nhớ, một người thôi
Dêm nay, đêm nữa, đêm mai nữa
Tôi nhớ một người không nhớ tôi
1521
Bâng Khuâng
Nếu em hỏi: "Tình yêu là gì nhỉ ?"
Anh sẽ bảo rằng: "Biết trả lời sao!"
Khi vũ trụ bao la với muôn vạn vì sao
Khi tình yêu con người với trăm ngàn trắc trở
Đừng định nghĩa tình yêu, một điều không thể có!
Hãy nói về tình yêu, như nói với chính mình
Nét trung thực hiền hòa
Nỗi khó khăn, hiện hữu
Anh đã viết cho em muôn ngàn lời tâm sự
Dù thâm tâm chẳng muốn viết bao giờ
Anh đã nói với em trăm ngàn lời yêu thương
Dù hiểu rằng, mình không hề được nói
Anh cảm thấy quanh mình như đêm tối
Cảm tình riêng như muôn mối tơ vò
Mặc cuộc đời muôn ngỏ ngách quanh co
Trong giông bão anh như đò vô hướng
Có đôi lúc thấy chân mình cỏ vướng
Cỏ thật mềm, nhưng thắt chặt tim anh
Bước ra đi, lo hai ngã chia ngăn
Muốn ở lại ! Song sợ tình vụng dại
Suy gẫm tương lai, nghi ngờ hiện tại
Bởi cảm tình vụn dại, vạn đường ra
Thứ cảm tình trên miệng các loài hoa
Có lẽ thật ! Nhưng chưa là vĩnh cửu
Tình cảm ấy đối với anh chưa đủ
Dấu bàn chân chưa in phủ bụi trần
Trên đường đời còn vất vả, gian truân
Với nghề nghiệp hẳn đôi phần túng thiếu
Liệu lúc ấy có còn ai chịu hiểu
Hay mình anh tự hiểu lấy tình anh
Rõ cuộc đời như sợi chỉ mong manh
Nghĩa tri kỷ tan tành theo ảo mộng
Nhưng em hỡi tim anh bừng hy vọng
Mơ ngày mai khi gió lộng ngàn phương
Hai con thuyền chưa dày dạn phong sương
Vẫn kiêu hãnh vươn mình trên sóng cả
Mặc bão biển cố làm cho tan rã
Buộc vùi xương gục ngã dưới chân cồn
Nhưng làm sao ngăn hai mảnh tâm hồn
Vẫn quyện chặt theo với hồn tranh đấu
Anh nhìn em thấy bao điều yêu dấu
Em nhìn anh chưa thấy được lòng anh
Em nhìn đời trong ánh mắt long lanh
Chưa thấy cảnh chiều tà đang vụt xuống
Ở hiện tại em mang nhiều ước muốn
Rồi ngày mai em gặp phải cuồng phong
Giữa cuộc đời như biển cả mênh mông
Em sẽ sống không phút nào thanh thản
Rồi em trách bởi tình anh lãng mạn
Yêu vội vàng không tính toán xa xôi
Để cánh hồng theo con nước buông trôi
Mặc sóng gió dập vùi thân liễu mảnh
Giấc mộng đẹp chỉ còn là ảo ảnh
Hy vọng giờ như viễn cảnh mong manh
Em giận hờn, em đỗ lỗi cho anh
Tại ai bảo rằng anh không nói trước.
nhói chua chát rồi quên
cười hóa đá đêm trường thành vọng
củi tương lai ta đốt sưởi tim nay
hoa trôi chẩy trong thiên hà cõi ấy
sóc ngồi đây đợi cây lá ra chồi
tiếng khánh nhẹ trong gió bay như thổi
hương trầm khuya lắng xuống xóa đời hôi
một mai đây khi tôi mỏi mòn hơi
ai sẽ khóc cho đời tôi trống vắng
tôi đang ngồi quên người quên cay đắng
khói núi cao sao phủ kín lòng sâu
nếu yêu nhau sao để khuất giang đầu
tiếng nhạc vọng nốt cuối rung môi mặn
ta cắn phải cái đau sầu tuyệt đối
giữa ngày xuân em cười phá dửng dưng
nỗi thương người sao cấu xé vạn phần
hoa lạnh ngắt sao tình em lạnh ngắt
nếu ngày đó ta biết người quên tắt
đèn linh hồn ta naò dám soi thân
thà lần mò trong vũng tối muôn phần
còn hơn đó như ngày nay thoi thóp
ta nhớ rõ cái ngày yêu đột ngột
ta ngước lên em đứng đó với đắm say
ta chợt yêu chẳng nhớ rõ đêm ngày
em nói tiếng yêu đương ta tin vội
đến lúc ngã ta vần ngỡ tình tuyệt đối
rồi nằm đây ta chết đói tình thơ
khi em nói ta lòng đầy bỡ ngỡ
nếu chẳng tin sao mà dám yêu người
đâu phải ngây trong độ sáng tốt tươi
hoa ngầy ngật đã qua cơn hương phấn
ta cứ tưởng trùng phùng ngàn năm cũ
về lại đây mang lời thệ muôn đời
nên mở ra nhận lấy tiếng buồn tơi
tiếng kẹt cửa gió nói là ngay thật
nỗi buồn ấy cố tình hay len lén
như bước chân nhỏ nhẹ của mèo hoang
vờn theo bóng lăn vào người bất chợt
bởi ôm vào hoang tưởng mới là đau
ta biết rồi đời đâu có sắc mầu
cũng qua vội chẳng chờ ta than vãn
ta gửi đây giòng thơ mang u oán
đôi ba năm tình cũng sẽ nhạt phai
một lần thôi rồi vòng lại hôm nay ... 963
NỤ CƯỜI THẦN THOẠI
Có một giai nhân dáng ngọc ngà,
Trước thềm lặng đứng như tranh vẽ,
Nhè nhẹ cười duyên rất mặn mà.
Đôi hàm răng trắng trong đều quá,
Môi thắm, mắt huyền, suối tóc mây,
Đồng tiền lúm xuống hai bên má,
Nốt ruồi tình tứ mép thơ ngây.
Sống mũi thanh thanh, đầu mũi nhọn,
Với hai cánh nhỏ nhếch đều lên,
Như hình nụ cúc xinh và gọn,
Mang vẻ tinh anh trộn nét hiền.
Nhìn ai, nàng bỗng thành quen biết,
Rung động bờ vai, miệng nở hoa,
Cười vui như tiếng đàn tinh khiết
Nẩy nhẹ mau trên những phím ngà.
Hàm tiếu tô hồng quanh đất thấp,
Nắng loè, mây tản khắp trời cao.
Lòng mê, trí dại, hơi men nhấp,
Say suốt ngày đêm, vẫn khát khao.
Người yêu tìm tự thuở xa xôi,
Một phút gặp nhau, quyến luyến rồi.
Gom suốt non cao cùng đất rộng
Ngọc vàng, đổi lấy nụ cười thôi.
Đồ Mi Hoa
Gió tâm tư say chúi nửa lừng mơ...
Đêm kim sa hay sao mà run rẩy?
Không khí men, trăng liễu mướt đường tơ.
Đây một đóa đồ mi, ta đón lấy,
Ấp hồn hoa... đem giặt giữa bài thơ.
Đài nộn nhụy hóa nguồn trinh tinh khiết
Ướp một làn hương rượu quyện lâng lâng;
Tràng cánh trắng biến ra da thịt tuyết,
Một tiên nương mừa tựa một giai nhân,
Ngửng đôi mắt chứa mùa xuân phẩm tiết,
Giữa bài thơ... đưa vẳng tiếng ngân ngân.
Ôi sắc đẹp ! anh hoa dồn vũ trụ !
Phẩm tràng sinh ! tinh chất khí âm dương !
Mi làm long phím lòng muôn trinh nữ;
Muôn tài hoa nghiêng trước vẻ thiên hương.
Mi rớt ngọc cho vang muôn tình tứ;
Mi nhả sâm ngọt lịm vạn sầu thương.
Giai nhân đi trong chiêm bao ẻo la?
Để lời ca gợn sóng khí hoa men;
Tay búp sen kẻ lên vàng óng a?
Những đường thêu kim tuyến rúng đêm huyền.
Ngừng hơi thở... ta nép trong bóng lá
Để vần thơ theo nhịp điệu thuyền quyên.
Ta những muốn sầu thương thôi biểu lô.
Sắc trong màu, màu trong sắc; hân hoan...
Ta những muốn mùa đông nhường lại chỗ.
Nhạc gầy hương, hương gầy nhạc; lan man...
Ta những muốn màn đen về cõi mô.
Cả không gian là bể sáng tràn lan...
Rồi sắc đẹp hiện ra trong chính phẩm
Linh thiêng như mây nước đỉnh Nga My !
Và muôn hồn hoa lên vì say ngấm.
Và muôn lòng phát tiết cả uy nghi;
Đêm nầy đây ngời ngọc ngà sa gấm
Sắc đẹp vừa hiện giữa đóa đồ mi.
Tuổi Mười Tám
Em hãy đoán bông cúc nào sẽ nở
Khi em tròn sinh nhật tuổi mười lăm
Vầng trăng kia mang nỗi nhớ rất rằm
Đã ở lại trên đôi tay mềm mại
Em hãy đoán vạt cỏ nào sẽ ngại
Đón chân em khi mười sáu tuổi kề
Quán nhỏ kia ai ngồi đợi ai về
Để giấc ngủ mang mộng đầy trước ngõ
Em hãy đoán bông hồng nào sẽ nở
Một sớm mai em mười bảy diệu kỳ
Chiếc lá nào rơi rụng giữa đông vui
Ai thắp nến để hồng đôi má ửng
Em hãy đoán trước cổng trường ai đứng
Giọt sương nào sẽ rụng giữa đêm khuya
Mưa chiều nay chẳng giống những chiều xưa
Em hãy đoán khi vừa mười tám tuổi1283